Hai đứa con Tâm bỗng ùa chạy vào quán kiếm một chỗ ẩn mình. Phụng thấy chuyện của mình và Tâm còn tệ hơn cả trò chơi trốn tìm con nít. Tìm đến bạc đầu vẫn không bắt được nhau, không khép lại trò chơi số phận. Tóm lấy hai đứa nhóc đang chạy quanh quấn lấy chân mình, Phụng ngẩng lên đúng lúc Tâm đang cắn chỉ.
Vạn điều hay là chương trình được Vadiha Media xây dựng dựa trên cảm hứng của bộ truyện "Nghìn lẻ một đêm", để xây dựng 1001 câu chuyện về sản phẩm, dịch vụ của doanh nghiệp. nhiều người dân Đà Nẵng kêu cứu trong đêm 3 Một người tử vong, Nghiêm cấm
Đồng thời cũng nói cho tất cả thần tử ở đây biết thiên tử ngài đây rất coi trọng hoàng tử phi do chính mình ban hôn. Hoàng Phủ Du đem những điều mắt thấy tai nghe này, hướng đến Trí ở cách đó không xa nháy mắt một cái, tất cả chỉ là những hành động không lời.
Với hành vi vận chuyển 10 bình khí cười, Hoàng Anh Tuấn bị xử phạt hành chính 5 triệu đồng. Trước đó, khoảng 20h30' ngày 31/10, tại trước, tổ công tác gồm Đội Cảnh sát Kinh tế Công an quận Hoàn Kiếm, Công an phường Cửa Đông và Đội Quản lý thị trường số 2 phát
Qua một đêm suy nghĩ, cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh đối xử tốt với em. 1/.Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học bổng của anh em lãnh. 2/. Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to. 3/. Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh.
cash. Đọc Truyện Theo Dõi Giới Thiệu Truyện Tên truyện Tử Cấm Thành Nghìn Lẻ Một ĐêmNgười Viết 阮 怀 春Thể loại bí ẩn, khám phá, kinh dị, lịch sử, tâm linh...Giới thiệuBí mật sau Tử Cấm Thành...
Tử Cấm Thành Nghìn Lẻ Một Đêm là bộ truyện cực kỳ hấp dẫn mà Truyen24 muốn giới thiệu đến các bạn ngay bây giờ. Cùng khám phá nhé! Thông tin truyện Tử Cấm Thành Nghìn Lẻ Một Đêm Tên truyện Tử Cấm Thành Nghìn Lẻ Một Đêm Tác giả 阮 怀 春 Thể loại Truyện Lịch Sử Tóm tắt truyện Tử Cấm Thành Nghìn Lẻ Một Đêm Bạn đã từng nghe nói đến 6 chuyện kinh dị có thật ở Tử Cấm Thành chưa? Nếu chưa thì nghe tôi kể này... -> Xem thêm Truyện Linh Dị Thứ nhất "Chuột". Nghe nói hồi mới giải phóng, đêm đêm, khi nhân viên bảo vệ đi tuần tra thường trông thấy một loài động vật rất kỳ lạ. Nếu như nói nó là chuột thì có vẻ quá lớn, còn bảo là heo thì nó lại chạy quá nhanh. Người ta nói, đây chính là loài thú do hoàng tộc nuôi để "trấn cung". Có rất nhiều người muốn bắt thử một hai con để xem thế nào nhưng đã mấy chục năm ròng trôi qua, người trông thấy chúng ngày một nhiều nhưng thật sự bắt được chúng lại chẳng có ai. Thứ hai Người gác cửa. 5 giờ chiều chính là thời điểm Cố Cung đóng cửa. Nghe nói ấy là lúc âm khí nặng nhất. Có rất nhiều du khách cảm giác được rằng dù đang trong mùa hè oi bức thì từ 5 giờ trở đi, Cố Cung cũng sẽ toát ra một sự lạnh lẽo đến lạ lùng. Đó là bởi khi đã qua 5 giờ, dương khí của con người sẽ giảm và là lúc âm khí trỗi dậy. Ngày trước, Cố Cung cũng từng có người gác cửa, nhưng nghe những người lớn tuổi kể lại rằng, những người làm nghề này đều bị nhiễm âm khí rất nặng và lây sang cả con cháu đời sau. Vậy nên nghề này dần chẳng còn ai làm nữa, đến tận bây giờ thì Cố Cung hoàn toàn không có một ai giữ cửa. -> Xem thêm Truyện Khác Thứ ba Cái giếng cổ quái. Trong Cố Cung có rất nhiều giếng, bình thường ban ngày nhìn xuống thì chỉ thấy có đá và cỏ mà thôi, thế nhưng cứ đến 12 giờ khuya. Khi nhìn xuống dưới, chỉ cần trên trời có ánh trăng thì thứ hiện dưới giếng không phải đá, cũng chả phải cỏ, mà là nước... và mặt nước ấy sẽ phản chiếu gương mặt của chính bạn... Chúc các bạn có những giờ phút đọc truyện thư giãn vui vẻ nhé!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tử_Cấm_Thành_nghìn_lẻ_một_đêmAn_dịch_và_viết ĐÊM THỨ BA MƯƠI MỐT KHÔN NINH BẤT NINH Tính đến nay, Tử Cấm Thành đã trải qua hơn 600 năm lịch sử với biết bao đau thương chua xót. Trong tòa thành này, không có một phút giây bình yên, dường như mỗi một người sống tại đây đều đã định sẵn sẽ phải khoác lên mình sự bi thương đến chết. Vua cũng vậy mà bề tôi cũng thế, hậu cung ba nghìn giai lệ càng xót xa hơn, thân làm mẫu nghi thiên hạ cũng vậy. Kiến trúc của Tử Cấm Thành chia thành hai phần ngoại triều và nội đình. Trung tâm của ngoại triều gồm điện Thái Hòa, điện Trung Hòa và điện Bảo Hòa, cả ba đều là nơi cử thành những điển lễ lớn. Trung tâm của nội đình gồm cung Càn Thanh, điện Giao Thái và cung Khôn Ninh, gọi chung là hậu tam cung, là chính cung của hoàng đế và hoàng hậu. Tiếp đó mới tới ngự hoa viên. Xung quanh hậu tam cung lần lượt là Đông và Tây lục cung, là nơi ở của các hậu phi. Song dường như có một lời nguyền nào đó đã giáng xuống cung Khôn Ninh, trải qua ngần ấy năm chìm nổi, thế nhưng mỗi lần nhắc tới nơi này, người ta lại chỉ nhớ tới bốn chữ "Khôn Ninh bất an" hoặc "Khôn Ninh bất ninh" An bình an, Ninh yên tĩnh, yên ổn, bởi một lý do tất cả những vị chủ tử từng sống tại đây đều không một ai chết già. Cứ nhìn vào Tiền Hoàng hậu của Chính Thống đế Minh Anh Tông, cùng bốn vị hoàng hậu của Minh Thế Tông Gia Tĩnh và hoàng hậu A Lỗ Đặc Thị của Thanh Mục Tông Đồng Trị đế là sẽ thấy được sao lại "bất an", sao lại "bất ninh" riêng hậu cung của Minh Thế Tông, An sẽ đặc biệt có một bài riêng. Chúng ta hãy cũng điểm qua những vị chủ tử vắn số của cung Khôn Ninh dưới thời Thanh chú ý, trong đó có ba vị không phải chủ tử của cung Khôn Ninh, nhưng vì là chính thất nên cũng sẵn tiện đề cập xem như cung cấp thêm chút thông tin vậy - Hoàng hậu Diệp Hách Na Lạp thị của Thiên Mệnh Hãn Nỗ Nhĩ Cáp Xích, qua đời năm 29 tuổi vì bạo bệnh và nhớ nhung mẹ già. - Hoàng hậu Bác Nhĩ Tể Cát Đặc Triết Triết của Sùng Đức đế Hoàng Thái Cực có hai người cháu cùng nhập cung vào làm phi tử của Hoàng Thái Cực, một trong số đó sinh hạ hoàng tự, chính là hoàng đế Thuận Trị sau này, còn bà thì chỉ sinh hạ được ba công chúa. Sau khi Thanh Thái Tông băng hà 52 tuổi, bà trở thành Hoàng thái hậu và 6 năm sau bà cũng qua đời, khi đó bà chỉ mới 49 tuổi. - Phế hoàng hậu Bác Nhĩ Tể Cát Đặc thị của Thuận Trị đế Phúc Lâm, bà là vị hoàng hậu đầu tiên và duy nhất của triều Thanh bị Hoàng đế phế truất khi đương tại vị trường hợp của hoàng hậu Ô Lạt Na Lạp của Thanh Cao Tông là bị thu hồi sách phong chứ không tuyên cáo chính thức, khác hoàn toàn, tuy bà có xuất thân cao quý cao quý nhất trong số các hoàng hậu đời Thanh và là vị hoàng hậu đầu tiên của nhà Thanh được cử hành đại hôn, nhưng chỉ sau hai năm đứng đầu hậu cung, bà đã bị Thuận Trị phế truất. Nguyên nhân được ghi lại rằng do bà sống quá xa xỉ còn hoàng đế lại quá giản dị, tính cách lại ương bướng nên hoàng đế vốn đã không ưa giờ lại dần xa cách, chưa kể đến đằng sau vị hoàng hậu này còn có sự chống lưng của Đa Nhĩ Cổn, ý định phế hậu cứ thế nảy mầm. - Hoàng hậu Hách Xá Lý thị của Khang Hy đế Huyền Diệp có tổ phụ là đại thần phụ chính, phụ thân là đại thần suất lĩnh thị vệ, nhưng không may qua đời trong lúc hạ sinh, khi ấy bà mới 22 tuổi. - Hoàng hậu Ô Lạp Na Lạp thị của Ung Chính đế Dận Chân, bà được sách lập làm hoàng hậu vào năm Ung Chính nguyên niên, song chín năm sau thì bất hạnh qua đời. - Hoàng hậu Phú Sát thị của Càn Long đế Hoằng Lịch, trên đường hồi kinh sau cuộc Nam tuần, hoàng hậu qua đời khi đương ở độ tuổi 37 không phải chủ nhân - Hoàng hậu Hỉ Tháp Lạp thị của Gia Khánh đế Ngung Diễm, chỉ mới sách lập hoàng hậu được một năm thì mất vì bạo bệnh, hưởng dương 36 tuổi. Tang sự của bà là tang sự đơn sơ nhất dành cho hoàng hậu trong lịch sử triều Thanh, ý chỉ này cũng là do Càn Long ban, ngay cả Gia Khánh cũng không mấy quan tâm đến lễ tang của bà, niềm an ủi duy nhất của bà có lẽ là con trai bà sau này trở thành hoàng đế - tức Đạo Quang đế. - Hoàng hậu Nữu Hỗ Lộc thị của Đạo Quang đế Miên Ninh, vẫn còn chưa trở thành hoàng hậu thì đã qua đời 28 tuổi, sau đó mới được truy phong làm hoàng hậu, không có con nối dõi không phải chủ nhân. - Hoàng hậu Tát Khắc Đạt thị của Hàm Phong đế Dịch Trữ, vừa được sách phong làm phúc tấn được hai năm, vẫn chưa kịp lên ngôi hoàng hậu và chưa tròn 20 tuổi thì đã qua đời, sau này Hàm Phong tiếc thương bèn truy phong làm hoàng hậu không phải chủ nhân. - Hoàng hậu A Lỗ Đặc thị của Đồng Trị đế Tải Thuần, tuy bà là một trong bốn hoàng hậu duy nhất của Đại Thanh được cử hành đại hôn tức được rước kiệu qua cổng lớn khi thành thân với hoàng đế, nhưng lại chết rất thảm, nói đúng hơn là cái chết không rõ ràng. Sử sách chép rằng hoàng hậu qua đời vì bạo bệnh, nhưng tương truyền bà bị Từ Hy ban rượu độc, còn một thuyết khác nữa là bà tuyệt thực, nhiều minh chứng nghiêng về nguyên nhân thứ hai hơn. Hoàng hậu hưởng dương 21 tuổi. - Hoàng hậu Diệp Hách Na Lạp thị của Quang Tự đế Tái Điềm, sau đại hôn, bà và Quang Tự bất hòa, cuộc sống vợ chồng không êm ấm, lúc Quang Tự qua đời 38 tuổi, bà trở thành Hoàng thái hậu, đồng thời bà cũng là Hoàng thái hậu cuối cùng của triều Thanh, khi ấy bà 41 tuổi. - Hôn lễ của Phổ Nghi cũng được cử hành tại cung Khôn Ninh, người con gái nào liên quan đến Phổ Nghi thì càng thảm hơn, vào đêm tân hôn, ông từ cung Khôn Ninh bỏ về điện Dưỡng Tâm, bỏ lại hoàng hậu Quách Bố La Uyển Dung vò võ một mình, kể từ đó trở về sau, đến tận khi Uyển Dung thân tàn ma dại, bà vẫn chưa từng một lần được viên phòng với Phổ Nghi. Dẫu sao thì cung Khôn Ninh cũng là chính cung của Hoàng hậu. Cái tên này được đặt với ý mong các hoàng hậu có thể an bình, nhưng nguyện vọng này có thể thực hiện được sao? Bất kể ai là hoàng hậu, ai là hoàng đế thì mưu cầu tối thiểu của họ cũng chỉ đơn giản là hai chữ "an" và "khang". Không bình an, không khỏe mạnh thì dù tiền bạc có nhiều, quyền thế bao cao, cũng chẳng thể nào hưởng được hạnh phúc. Nói rộng ra, không chỉ riêng các vị chủ tử ở cung Khôn Ninh, xuyên suốt lịch sử Minh - Thanh gồm 16 đời Minh đế, 12 đời Thanh đế, tổng cộng có 28 vị vua, các ngài lập hậu, có người sớm qua đời, có người bị phế, hoặc không có con nối dõi, hoặc tuổi trẻ góa bụa, hoặc chết oan uổng, hoặc thương đau đến cuối đời. Tuy đứng đầu nữ nhân trong thiên hạ song chẳng ai được bình an. Muốn viết rất nhiều nhưng tới đây bèn nghẹn lại, hẹn các bạn vào bài sau. Nhắc tới đây cũng sẵn phải nói một chút, sau đời Minh, cung Khôn Ninh trở thành nơi tế tự và cử hành đại hôn là chủ yếu, bên trên có không ít người từng chưa có cơ hội ở lại cung Khôn Ninh dù rằng họ là chính thất, ví như hoàng hậu Phú Sát, hoàng hậu Nữu Hỗ Lộc Thị, hoàng hậu Tát Khắc Đạt thị, nhưng ở đây đang xét chủ thể là chính thất, thế nên cũng sẵn nhắc tới cả ba.
Tên truyện Tử Cấm Thành Nghìn Lẻ Một ĐêmNgười Viết 阮 怀 春Thể loại bí ẩn, khám phá, kinh dị, lịch sử, tâm linh...Giới thiệuBí mật sau Tử Cấm Thành...
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tử_Cấm_Thành_nghìn_lẻ_một_đêmAn_dịch_và_viếtĐÊM THỨ MƯỜI MỘT1. Cô bạn tôi đi cùng một vài người bạn đến Thiên Đàn là nơi vua chúa đời Minh - Thanh thực hiện các nghi lễ tế trời chơi, họ dạo một vòng trước cửa điện Kỳ Niên rồi chụp ảnh cho nhau. Khi ấy tầm ba bốn giờ chiều, trời vẫn còn rất nắng. Bỗng nó phát hiện tất cả mọi người đều có bóng, chỉ riêng một ông cụ đứng cách đó không xa là không có bóng. Nghe nói hình như ma không có bóng, nhưng ma sao lại xuất hiện lù lù giữa ban ngày ban mặt cơ chứ. Vì vậy sau khi chụp hình xong, nó kéo tay bạn nó rồi thấp giọng nói "Lúc chụp, cậu chú ý nhìn sang ông cụ đằng kia, hình như ông ấy không có bóng".Sau đó cô bạn kia giơ máy lên rồi chụp. Chụp xong, cô gái đó có hơi căng thẳng bước lại nói với nó rằng "Không phải là không có, tớ trông thấy người khác chỉ có một cái bóng, nhưng hình như ông ấy có tận ba cái, chỉ là không quá rõ mà thôi, tớ có chụp lại được đây này". Rồi họ cùng mở ảnh ra xem, mở tấm ảnh mới vừa chụp được, thế nhưng... không có một ông cụ nào trong đó Tôi từng đi qua Ngọ Môn lúc trời tối, thấy có rất nhiều binh lính đứng gác, vì vậy tôi nghĩ chắc cũng không có gì đáng sợ, cơ mà nghe ai cũng nói Cố Cung rất âm u. Lần nọ, vào một buổi đêm tuyết rời đầy trời, tôi lái xe đến Ngọ Môn. Rất yên tĩnh. Tôi nằm trong xe ngắm cảnh sắc Ngọ Môn, nghe tiếng tuyết rơi đầy u buồn và cảm khái phong cảnh đẹp đẽ trước mắt. Tôi đi đến Ngọ Môn rất nhiều lần, lúc mưa to sấm chớp cũng đi, thế nhưng chưa từng trông thấy "cái gì" cả. Lại nghe nói có rất nhiều người đến Bắc Hải nằm ở phía Tây của Tử Cấm Thành là một trong những công viên lâu đời, rộng lớn và đẹp nhất ở Trung Quốc, là lâm viên hoàng gia của các triều đại như Liêu, Kim, Nguyên, Minh, Thanh câu cá. Một lần nọ, có mấy người đến đó câu, mắt thấy trời sắp mưa nên mọi người vội dọn dẹp đồ nghề vừa mặc áo mưa vào. Xong xuôi thì trời cũng đổ mưa, họ chạy đến một quán ăn ven đường trú mưa. Có một người tay chân hơi chậm, khi những người chạy trước đã tới được quán ăn và quay đầu lại tìm kiếm thì thấy anh ta vẫn còn đang thu dọn đồ nghề, nhưng điều đáng nói ở đây là... đằng sau anh ta bỗng xuất hiện một người phụ nữ! Đáng nói hơn là... dường như người phụ nữ đó đang nói chuyện với anh ta! Nhưng vừa mới chớp mắt thì không thấy đâu nữa. Đợi anh ta bước vào quán ăn, mọi người mới hỏi anh ta rằng có phải sau lưng anh ta có một người phụ nữ hay không? Anh ta đáp lời "Đúng thế, tớ cảm thấy đằng sau có ai đó đang nói, nhưng tớ không nghe rõ, vừa quay đầu thì phát hiện không có ai cả".Bởi cô ta vốn không phải là người...3. Hồi giờ tôi luôn nghe đồn rằng tuyến xe buýt 333 vườn Viên Minh là một tổ hợp các cung điện và vườn nằm cách thành Bắc Kinh 8 km về phía tây bắc được xây vào thế kỷ 18 và đầu thế kỷ 19, là khu nghỉ dưỡng của hoàng thất đến Hương Sơn có xảy ra những chuyện rất quái lạ, hiện tại thì tuyến 333 ấy đã không còn tồn tại. Đây là chuyện tôi nghe được từ một người anh em, hồi mà còn tuyến 333 ấy, lần đó cậu ta đứng đợi xe ở Hương Sơn, do trạm dừng đó vừa mới mở nên có không ít người cũng đứng đợi xe như tôi, còn có cả những bác gái bác trai lên núi tập thể dục nữa. Có một chiếc xe dừng ở đó, không có nhiều người lên, chiếc xe vẫn còn đang đứng chờ. Cậu ta bước lên chiếc xe đó, nhưng cậu ta vừa mới bước một chân lên thì có một ông cụ kéo cậu ta xuống. Song chẳng hiểu sao cậu ta lại bước lên và ngồi xuống ở vị trí gần cửa trước, ngồi trước cậu ta là một người cùng lên một lượt với cậu ta, song cậu ta bỗng thấy gáy của người ngồi phía trước chảy đầy mồ hôi, hình như còn có hơi run rẩy. Cậu ta nhìn người nọ, người nọ len lén chỉ tay về phía tài xế và thấp giọng nói rằng "Tài xế đó... không có chân...". Cậu ta nghĩ chắc người đó giỡn chơi thôi, không chân thì lái xe thế quái nào được. Song khi nhướng mắt nhìn thử thì quả thật cậu ta cũng trông thấy người tài xế đó không có chân. Cậu ta có hơi hoảng hốt nhưng sau đó đã bình tĩnh bước xuống xe cùng người nọ trước khi xe nổ máy. Hồi sau, chiếc xe đó rời đi, trên xe có tầm ba, bốn "người". Ông cụ đứng cạnh nói "Thằng nhóc này, may mà mày xuống xe đấy". Sau đó cậu ta đợi một chiếc xe buýt khác, lúc chiếc xe buýt cậu ta ngồi đi ngang qua một nơi - hình như là nghĩa địa Vạn An, cậu ta nhìn thấy chiếc xe lúc nãy dừng ngay tại đó, và không một bóng -
truyện tử cấm thành nghìn lẻ một đêm