Cư nhiên sẽ xuất hiện nhân vật cơ bản tư liệu sao? Mori Ougai cùng Dazai Osamu tối tăm không rõ nhìn về phía màn hình lớn. 【 chỉ dư tàn giống cùng hỗn độn hóa thành nhất thể. Không cần đồng thời theo đuổi quá nhiều. Kích thích cùng an ổn vốn chính là mâu thuẫn chi vật Nguồn : bachhoacac. wordpress. com

Lạc Nghiệp

Đại Đao Diễm

Thể loại: hiện đại, niên hạ công, cao H, 1×1, HE

Biên tập: Nana

***

Tay chia tay

Sau đó An Cúc Nhạc lưu đoạn clip kia vào điện thoại di động, thường xuyên lôi ra ngắm, ngắm đến mức ngay cả cậu thanh niên chớp mắt vào giây nào phút nào cũng Đọc truyện An Cư Lạc Nghiệp của tác giả Đại Đao Diễm, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Truyện [Chuyển ver] NOMIN | An cư lạc nghiệp - [Chuyển ver] NOMIN | An cư lạc nghiệp trên di động. Vui đọc truyện Tác giả: Đại Đao Diễm/ Hạ Diễm Tình trạng bản gốc: Hoàn (gồm 2 phần An Cư An Cư Lạc Nghiệp Chương 4. Chương trước: Chương 3: Xém Chút Nữa 18+ "Ưm…" Hương vị của cậu thanh niên… thật ngây thơ. An Cúc Nhạc không biết diễn tả thế nào, tóm lại rất sạch sẽ, hơn nữa cậu ấy vừa đánh răng, vị bạc hà thơm mát lưu luyến tại đầu lưỡi cash. Sai một ly, đi ngàn dặmTrường trung học quốc dân Tín Phong ở thành phố Đài cột đá sừng sững ngay trước cổng, mấy từ được chạm trổ bằng chữ Khải màu vàng làm cho tâm tình của An Cúc Nhạc nặng như chì.*Chữ Khải là kiểu chữ chính thức, chuẩn mực, dễ nhận biết, dễ đọc nhất và vẫn là phổ thông nhất trong các kiểu viết chữ Hán hiện nay.“Trung học cơ sở à...” Ánh mắt của An Cúc Nhạc mê man, y rời khỏi nơi này, rốt cuộc bao nhiêu năm rồi nhỉ?Cuối cùng cũng không nhớ ra nổi, y để lại giấy chứng nhận ở chỗ bảo vệ cổng, sau khi đăng ký giấy tờ xong, y bước vào sân trường đã lâu không đặt chân hoạch ban đầu là ném bao đựng thẻ cho nhân viên quản lý rồi xong việc, nhưng sau mấy đêm suy tư sâu xa, cộng thêm bị Kiều Khả Nam trù ẻo, chỗ đó đau thiệt, y quyết định nói chuyện đàng hoàng với... bạn học họ Đỗ Ngôn chứng minh nhân dân và thẻ học sinh đều là tên tháng năm sinh, lệch một tháng là đủ mười sáu, đúng là sai một ly, đi ngàn dặm ── danh ngôn của tổ tiên quả là chính Cúc Nhạc móc bao đựng thẻ ra lần nữa, kiểu dáng bình thường, bảo quản tốt, sạch sẽ gọn gàng, giống như cảm giác mà cậu thiếu niên cho người ta vậy, cẩn thận vô dựa theo số phòng học ghi trên thẻ học sinh, tìm kiếm từng sân trường luôn có một luồng khí thoang thoảng đặc trưng, yên ắng mà dễ chịu. Gần đến giờ tan học, bầu không khí lặng lẽ như loáng thoáng ẩn chứa tiếng đánh trống reo hò. An Cúc Nhạc liếc nhìn di động, còn mười phút nữa, phòng học không khó tìm, nằm ở góc khuất nhất trong trường. An Cúc Nhạc nhìn lướt qua xung quanh, bồn rửa tay thấp bé làm y sửng sốt, nhất thời có ảo giác như đang lệch khỏi quỹ đạo cuộc sống bình như lạc vào một thế giới khác thế giới này, rõ ràng là nơi y từng đi Cúc Nhạc đi đến trước phòng học, tiết cuối hình như là số học, trên bảng đen chi chít những công thức toán, dưới bục giảng một đống đứa ngủ gật. Đỗ Ngôn Mạch ngồi ở dãy cuối cùng, cậu ấy ngồi thẳng lưng, nét mặt chăm chú, nhìn chằm chằm bảng Cúc Nhạc không khỏi nghĩ đến hôm đó, cậu thiếu niên ngồi ở mép giường, chờ y đi ra... cũng là dáng vẻ ngồi ngay ngắn như một chú chó Berger đã qua huấn luyện nghiêm ấy thật sự rất cao, nhất là so với bạn cùng lứa, cứ như hạc trắng lạc giữa bầy gà, An Cúc Nhạc vốn dĩ còn kinh ngạc với việc bọn trẻ thời nay phát triển tốt vậy sao? Bây giờ xem ra... là trường hợp đặc trường không thường có người lạ qua lại, huống hồ người như An Cúc Nhạc ── y thề, y đã cố làm mình chìm lắm rồi, không có mặc quần áo màu sắc lòe loẹt, dưới áo khoác dài có thêm một lớp áo len rũ mỏng, trên người là một chiếc áo thun trắng cổ V, quần jeans xanh vừa người, thêm một đôi All Star màu thậm chí không dám vuốt tóc, chỉ chải qua loa vài cái, đáng tiếc không thể che hết khí chất sành điệu của mình, thầy giáo trên bục ngừng giảng, nghi ngờ ngó sang hướng này, các học sinh cũng phát hiện điều không ổn, nhìn qua đây ──“Bang” một tiếng, ngay khoảnh khắc phát hiện An Cúc Nhạc, Đỗ Ngôn Mạch vịn bàn, đứng dậy. Động tác của cậu ấy quá lớn, khiến cho chiếc ghế ngã xuống đất, thu hút tầm mắt của bạn học cả lớp, thầy giáo trẻ tuổi nói “Đỗ Ngôn Mạch, phụ huynh của trò hả?”Sắc mặt cậu thiếu niên không có gì thay đổi, nhưng chí ít xem hành động thì, cậu ấy có vẻ... bất ngờ thừa, tình nhân tìm tới trường học luôn còn gì. An Cúc Nhạc dụi dụi mũi, lập tức bỏ đi, trốn trong góc, tựa vào tường chờ chuông vang lên, bốn phía mừng như hội, tiếng hoan hô vang ầm ầm, giống như thủy triều ngập đầy sân trường Cúc Nhạc thở ra một hơi, y đứng ở đây, nếu có người trong lớp đi ra, chắc hẳn sẽ nhìn tiên, y trông thấy thầy giáo kia ôm sách đi ra, thầy giáo dùng ánh mắt ngờ vực liếc y vài cái, An Cúc Nhạc làm bộ không biết gì, tiếp theo là mấy học sinh cầm công cụ quét dọn. Đỗ Ngôn Mạch nhanh chóng xuất hiện, thấy An Cúc Nhạc, cậu bước lên trước, nói một câu “Chờ em.”“Hả?”Giọng cậu ấy trầm thấp mà bình tĩnh, An Cúc Nhạc thì chẳng hiểu mô tê gì, còn chưa kịp hỏi chờ cái chi? Chờ kiểu nào? Đỗ Ngôn Mạch đã quay trở vào phòng Cúc Nhạc tặc lưỡi, đành phải đuổi đứng bên ngoài phòng học, thấy Đỗ Ngôn Mạch đang dọn thùng rác ── hình như đây là nhiệm vụ của cậu phòng học có người đang quét dọn, có người đang đùa giỡn, một đám nhóc choai choai, bầu không khí ngập mùi trung nhị*, duy chỉ có Đỗ Ngôn Mạch, cậu ấy rất yên tĩnh, không bắt chuyện với mọi người, lặng lẽ nhặt chai nhựa lon nhôm trong thùng, đạp từng cái từng cái, phát hiện chai nào uống chưa hết, cậu không để ý mùi hôi, cầm đến bồn rửa đổ, chẳng lười biếng chút nào.*Trung nhị xuất phát từ cụm từ “bệnh trung nhị”, là tục ngữ của người Nhật Bản – chỉ sơ trung năm hai tương đương với lớp 8, thanh thiếu niên ý thức về cái tôi quá lớn đặc biệt là trong lời nói và hành động, tự coi mình là trung Ngôn Mạch dọn dẹp đâu vào đấy, mặc dù có người đang chờ, cậu cũng không cố bước đi nhanh hơn, chỉ là trượt tay vài lần, cậu liếc về phía An Cúc Nhạc, cúi đầu nhặt lên, rồi lại làm cho đống chai lọ rơi xuống đất...“Phì.” An Cúc Nhạc mỉm cười, thật sự không nhìn ra cậu ấy đang căng cậu ấy căng thẳng sẽ không đếm được tiền, không cầm được đồ, thế nhưng sắc mặt lại trước sau như một không có gì thay Cúc Nhạc phất tay một cái, ý bảo Đỗ Ngôn Mạch cứ từ Ngôn Mạch tự hiểu. Cậu hít thở đều, làm tốt công việc thu gom phân loại, cột từng túi một, thoáng cái xách lên ba chiếc túi lớn, bước ra khỏi phòng đi tới trước mặt An Cúc Nhạc, trên người không tránh được việc bốc mùi rác hôi mà, An Cúc Nhạc lại không cảm thấy ghét lẽ do gương mặt cậu ấy quá bình tĩnh, hoặc có lẽ do từ đầu đến giờ cậu ấy cũng không tỏ vẻ ghét bỏ, mỗi động tác đều không hề qua loa bản thân cậu ấy còn không chê công việc của mình, vậy thì người ngoài càng không có tư cách ghét đến vẻ mặt nghiêm nghị, thái độ chẳng hề oán trách lẳng lặng làm việc của cậu thiếu niên, đáy lòng An Cúc Nhạc không khỏi dao Ngôn Mạch “Em đi đổ rác.”An Cúc Nhạc “Ồ.”Đỗ Ngôn Mạch “Chúng ta đi chung đi.”An Cúc Nhạc nghẹn họng. Đồng ý thì kỳ cục quá, không đồng ý còn kỳ cục hơn ── y cũng đâu thể đứng ở đây một mình? Bị xem nhầm là ông chú quái đản thì phiền chi, kế hoạch thật sự của y là muốn nói chuyện với cậu ấy một là y nghe lời đi theo, chẳng qua đã quen thói tự mình làm chủ, hiếm khi bị dắt mũi và nắm trong tay như vậy, khó tránh trỗi dậy ý định phản kháng, nhưng rồi lại cảm thấy không cần thiết. Trên người cậu thiếu niên như có một luồng năng lượng lôi kéo y, làm y mơ màng không rõ. Hai người một trước một sau, đi đến chỗ đổ nhôm rỗng trong túi va vào nhau, lách cách lách cách, ánh nắng chiều đầu đông nhợt nhạt, rọi lên thân mình, không hẳn ấm cũng không quá biệt là An Cúc Nhạc trời sinh thân thể phú quý, không có năng lực chống đỡ cái lạnh, nhưng lại thích nước mặc kệ chảy nước mũi, y ăn mặc phong phanh, vừa đi vừa run, Đỗ Ngôn Mạch quay đầu lại, nhàn nhạt liếc mắt một cái, nói “Quần áo của anh mỏng quá, có phải chất lượng không tốt không?”An Cúc Nhạc “......” Tuy rằng nhãn hiệu không đi kèm với chất lượng, nhưng bị người ta nói như vậy, đúng là dở khóc dở cười. “Tôi cầm một túi giúp cậu.”Y lười giải thích với cậu thiếu niên, bọn họ khác biệt về giá trị quan và lối ra cậu ấy rất quý trọng mỗi một vật hay một việc, giày vẫn là cái đôi đêm hôm đó, bây giờ nhìn dưới ánh mặt trời, càng thấy rõ vết tích dốc lòng bảo quản. Chẳng như y đây, chán bộ nào vứt bộ nấy, cả tủ nhét đầy quần áo giày dép, thỉnh thoảng nổi hứng thu dọn cũng không biết mình từng Ngôn Mạch lắc đầu. “Không cần.” Dứt lời, cậu ấy nắm chặt túi, cất bước đi về phía Cúc Nhạc luôn cảm thấy bản thân mình nói năng hay tuyệt vời, nhưng vừa gặp phải cái cậu... thiếu niên mặt tê liệt, một bụng lời muốn nói, bất kể tốt xấu, đang định trào ra thì nghẹn ứ, trình độ bình tĩnh của cậu ấy quả là không ai địch nổi, hơn nữa trông như đang nằm trong thế giới của chính mình, hưởng thụ nhịp bước của chính này, ngay cả trên đường đến chỗ đổ rác, cậu ấy cũng giống như đang dạo bước ngắm thắng cảnh, xung quanh không phải là trường học đổ nát cũ kỹ mà là một mảnh non sông tươi đường không ai nói Cúc Nhạc thế mà lại hưởng thụ bầu không khí yên tĩnh hiếm thấy Ngôn Mạch ném túi rác, sau đó đi tới chỗ thu gom sát vách, túi của một nữ sinh bị rách, chai lọ rơi lộp bộp dưới đất, bốc đầy mùi tanh hôi. Nữ sinh kia sắp khóc, muốn nhặt nhưng lại không dám nhặt. An Cúc Nhạc đứng bên cạnh xem thường, trái lại Đỗ Ngôn Mạch chủ động bước tới, nhặt lên giúp âm thầm đưa ra đánh giá về cậu thiếu niên, nữ sinh kia thở phào nhẹ nhõm, tròng mắt xoay chuyển, chẳng thèm lượm luôn. An Cúc Nhạc hừ một tiếng, lững thững bước lên. “Đằng ấy không nhặt à?”“A... có chứ.” Miệng thì nói có, nhưng không có hành động gì thực tế, An Cúc Nhạc liếc nhìn ngón tay xinh đẹp và vẻ mặt tủi thân của cô nàng, bất giác đưa tay ra, kéo Đỗ Ngôn Mạch.“Đi thôi.”“Ồ.” Đỗ Ngôn Mạch mới nhặt được phân nửa, nghe xong lời này thì thật sự không nhặt nữa, đi theo An Cúc Nhạc, chẳng buồn liếc nữ sinh kia một sinh nọ đứng phía sau dậm chân, ngay cả một tiếng cảm ơn cũng không nói. An Cúc Nhạc biết cậu thiếu niên không thiếu mấy thứ này, nhưng nói sao cũng có chút không hài lòng. “Đừng nhúng tay vào chuyện không liên quan tới mình, người ta chưa chắc cảm kích đâu.”“Hả?” Đỗ Ngôn Mạch mê man nháy mắt mấy cái, lập tức nói “Nhìn thấy nên thuận tay làm thôi, còn về việc cảm kích hay không là chuyện của nhỏ, em không quan tâm.”Giọng cậu ấy hờ hững, cứ như thật sự cảm thấy làm hay không cũng như nhau, không muốn làm thì không cần phải làm, dù sao chỉ là chìa tay ra Cúc Nhạc giật mình, lập tức nhếch miệng cười, thì ra không phải thánh mẫu, mà là làm chính mình, thẳng thắn không giả nghĩ, điểm này của cậu ấy, trái lại còn khiến người khác yêu Xém chút nữa Mẹ nó. An Cúc Nhạc vừa mới đùa dâm một câu, đáng tiếc người trước mặt lại không hùa theo, cậu ấy chớp hai tròng mắt đen lóng lánh, nói một câu đúng trọng tâm “Như vậy sẽ bị cảm.” An Cúc Nhạc “…” ừ thì đúng không sai. Ban đêm, hai người đứng trên đường mắt to trừng mắt nhỏ một trận, cuối cùng An Cúc Nhạc người đầy mùi gạo chịu thua trước “Chúng ta… đi thôi.” “Được.” Gần quán bar là một dọc nhà nghỉ mọc lên như rừng, chất lượng từ cao đến thấp tha hồ mà chọn, cứ như một chuỗi hệ thống cộng sinh vậy, ví dụ ở gần trại chăn gà sẽ có lò làm món gà nướng giấy bạc, cảm giác tương tự như thế. An Cúc Nhạc không màng địa điểm, ở đâu thì cũng là thông nhau thôi? Tất nhiên vệ sinh rất quan trọng, không ai muốn đến mấy chỗ vừa nghe đã biết là cô nhi viện cả. An Cúc Nhạc đắn đo giữa motel mình thường vào và loại nhà nghỉ rẻ tiền bốn trăm một lần, mà nguyên nhân y đắn đo là vì… trực giác nói cho y biết, người này có hàng khủng, nhưng không có tiền. Đương nhiên, muốn y bỏ tiền ra không phải là không được, nhưng làm vậy rất giống bao trai, An Cúc Nhạc có vài nguyên tắc quan trọng sau đây y không bao người, người không bao y. Vì thế y chọn chỗ bốn trăm, liếc nhìn cậu thanh niên “Mỗi người hai trăm, ok không?” Dám nói không ok, bất kể hàng khủng cỡ nào, ông đây cũng không thèm! “Ừ.” Cậu thanh niên vẫn không có biểu cảm gì, chỉ yên lặng gật đầu. Hai người một trước một sau bước đi trên con phố khuya tản mát mùi thối nát, An Cúc Nhạc thỉnh thoảng lại quay đầu liếc liếc, phát hiện người nọ lầm lũi theo sát ở phía sau. Lưng thẳng, bước chân vững vàng, giống như đang hành quân, mang theo một loại khí thế lạ lùng. An Cúc Nhạc mê man nghĩ, quái thật, rõ ràng mình mới là bên chủ động, là kẻ kinh nghiệm phong phú đến nỗi có thể đem các loại tư thế viết thành sách, sao lại có cảm giác như… bị một con chó Berger theo dõi? Chó Berger là chó bẹc-giê á, mà để Berger nghe cho sang chảnh tí Hự hự hự. “Chỗ này.” Nhà nghỉ nhìn có vẻ lâu đời, trước cửa treo một mảnh vải đỏ theo phong cách cổ xưa, bên trên in mấy chữ trắng to đùng Qua đêm tám trăm, nghỉ lại bốn trăm. Điểm trừ của chỗ có thiết bị lỗi thời chính là không có quầy tự động, muốn đăng ký phải gặp tận mặt, một ông chú lớn tuổi đeo kính lão đang ngồi đọc báo ở quầy, thấy khách tới thì ngẩng đầu liếc một cái, nói “Bốn trăm bốn giờ.” “Ừ.” An Cúc Nhạc móc ra hai trăm từ cái ví da màu hồng đào, đặt lên bàn, nhìn về phía cậu thanh niên. Cậu ấy thọc tay vào túi, lục lọi một phen, cuối cùng móc ra một tờ ── à không, là một cục tiền giấy đỏ chót, cậu ấy mở cục tiền mở ra, chỉ thấy người cha già dân tộc vốn đang mỉm cười biến thành mặt nhăn mày nhó, kế đó cậu ấy móc ra tiền xu, một xu năm tệ, ba xu mười tệ, hai xu năm tệ, một tệ… Một, hai, ba, bốn, năm… Cậu ấy đếm, con ngươi đen bóng ngước nhìn An Cúc Nhạc, hỏi “Anh có một tệ không?” An Cúc Nhạc “…” Cậu thanh niên hết sức thản nhiên, không hề tỏ vẻ lúng túng khi thiếu tiền, cái cảm giác đi mua đồ mà thiếu mất một tệ thật tình rất muốn nôn, An Cúc Nhạc quyết định làm người tốt một lần. “Có, cầm đi.” Y từng thề, không chi một xu nào cho đàn ông. Bây giờ bỏ ra một tệ, không biết có nên tính là làm trái lời thề hay không. An Cúc Nhạc cầm thẻ mở cửa phòng, hai người bắt thang máy lên lầu, trong lúc đó, cả hai đều không mở miệng. Trên người cậu thanh niên như có một cỗ ma lực khiến người ta muốn giữ im lặng, nhưng mà nếu không nói gì thì bầu không khí tệ quá, An Cúc Nhạc đành phải tìm đề tài để hỏi “Lần đầu hả?” Cậu thanh niên sửng sốt, gật gật đầu. “Phải.” “Cạch” một tiếng, cửa phòng mở ra, An Cúc Nhạc bấm công tắc đèn. Cậu thanh niên vẫn bình tĩnh như cũ, người bình thường mỗi khi sốt ruột thường hay nói nhiều, cậu ấy thì không, nhưng mà ban nãy thiếu tiền ở quầy, cậu ấy cứ đếm đi đếm lại mấy lần, sau khi vào thang máy, bước chân đi theo y cũng chậm lại, bây giờ vào trong phòng, ngay cả nhìn chung quanh cũng không dám. An Cúc Nhạc buồn cười, người trẻ tuổi, rốt cuộc cũng có điểm đáng yêu. Phòng rất nhỏ, chỉ có một cái giường, một phòng tắm, cùng với một cặp bàn trà và ghế dựa, không còn gì nữa. “Cậu muốn nằm trên, hay nằm dưới? An Cúc Nhạc tháo khăn quàng cổ, cởi cái áo khoác đã ướt hơn phân nửa, xoay người ngồi phịch xuống giường, hắt xì một tiếng rõ to. “Hôm nay tôi muốn bị thao, cho nên mặc kệ kế hoạch của cậu thế nào cũng phải phối hợp với tôi trước, sau này sẽ giới thiệu mấy anh trâu bò hung mãnh cho cậu, chịu không?” Trong giới có vài người đặc biệt chú ý đến trai tân, thích chơi trò dưỡng thành, nói thật An Cúc Nhạc chỉ cảm thấy phiền phức, trước tiên phải thăm dò, dạy dỗ từng chút, chỉ bảo tỉ mỉ, còn phải cẩn thận không để cho đối phương bị thương, nhưng mà… hầy, cô đơn chính là độc dược, thân thể cô đơn cũng dính độc, bây giờ quả thật không có cá thì tôm cũng được, y lườm lỗ mũi và đũng quần của cậu thanh niên một cái, âm thầm cầu nguyện bản lĩnh soi hàng của mình vẫn còn hoạt động. “Sao rồi, thao tôi được không?” Miệng nói lời ô uế, vẻ mặt y lại nhẹ nhàng khoan khoái. Đã đến nước này, nếu cậu ấy nói không, y cũng sẽ trói người lại hấp diêm. Cặp mắt dài hẹp của cậu thanh niên mở to, nhìn An Cúc Nhạc thong dong ngồi ở mép giường, hai tay y chống thẳng ra phía sau, bả vai hơi nhô lên, hình dạng rất đẹp, dưới áo choàng là một chiếc áo thun, có vẻ khá rộng, như ẩn như hiện… thật gợi cảm. An Cúc Nhạc đổi tư thế, bắt chéo hai chân, đôi chân y vô cùng thon dài, y gầy nhưng không phải kiểu gầy thiếu dinh dưỡng, mà là vừa đúng chuẩn, hiển lộ đường nét cân đối xinh đẹp. Mặt y nhỏ gọn, cằm nhọn, mặt mày sáng sủa, tóc mái lòa xòa che trán, tóc màu nâu, mắt cũng màu nhạt, dưới ánh đèn lờ mờ rẻ tiền của nhà nghỉ, trông như hai hòn đá mica sắc nâu. Thật là đẹp. Không chỉ đẹp bề ngoài, mà là toàn bộ… khí chất. Đỗ Ngôn Mạch sẽ không nói ra miệng, nhưng người này dường như sống để phô bày nét đẹp của mình. “Vậy đi, tôi coi như cậu đồng ý.” An Cúc Nhạc gãi gãi đầu, im lặng ít nói đến mức này cũng coi như là phẩm chất tốt, chỉ mong đến lúc lên giường cũng có thể duy trì, vùi đầu hì hục là được rồi. “Tôi đi tắm trước.” Dứt lời, y chuẩn bị đầy đủ vác đồ vào phòng tắm ── bao gồm cả túi xách và ví tiền, nói tóm lại một câu không thể không đề phòng kẻ khác. Đợi cửa nhà vệ sinh đóng lại, Đỗ Ngôn Mạch mới tò mò nhìn ngắm quanh phòng, đây là lần đầu tiên cậu vào nhà nghỉ, không giống miêu tả trên Google cho lắm, không có đèn led, không có giường xoay, tất cả đều rất bình thường, giống như ở nhà vậy, chỉ có mỗi mùi nước tẩy nồng nặc, cùng với mùi vị tình dục tích lũy nhiều năm xen lẫn vào nhau, chìm nổi trong không khí. Cậu ngồi xuống giường, ván giường cọt kẹt’ một tiếng, Đỗ Ngôn Mạch bị dọa giật nảy, nhưng vẫn ngồi yên, không dám nhún lung tung. Cậu hồi hộp không? Hình như có một chút, tuy nói cậu đánh bậy đánh bạ, ù ù cạc cạc bị mang đến đây, nhưng chuyện sắp làm tiếp theo, không phải cậu hoàn toàn không biết gì, cậu không có kinh nghiệm, nhưng người ta thì có, xem ra bọn họ sẽ làm đến bước cuối cùng kia… Cậu cương rồi. Mặt Đỗ Ngôn Mạch hơi nóng lên, may là da cậu sậm màu, nhìn không rõ lắm. Đũng quần căng chặt, nghẹn đến khó chịu, cậu đang nghĩ xem có nên lôi nó ra hóng mát một tí hay không, nhưng lại không biết chừng nào An Cúc Nhạc sẽ trở ra, đành phải dẹp bỏ ý định trong đầu. Sau đó, ngoan ngoãn ngồi yên chờ đợi. An Cúc Nhạc ở trong nhà tắm, đơn giản thoa một ít xà bông lên người, tiếp theo dội rửa. Y không hỏi cậu thanh niên kia là dạng nằm trên hay dưới, tóm lại dựa theo tâm trạng hôm nay của y, y không muốn làm top, huống chi còn top một cậu trai tân, chắc chắn mệt chết bỏ. Y tẩy rửa qua loa một chút, dạo này một lòng muốn tìm người thông ruột, ăn uống rất đơn giản, hơn nữa trước khi chơi 419, y lại càng không ăn bậy bạ. Cuối cùng, An Cúc Nhạc mặc vào áo thun và quần jeans, ra khỏi phòng tắm. Chỉ thấy cậu thanh niên ngồi ở mép giường, tư thế cực kỳ nghiêm túc, hệt như một người luyện võ nhiều năm vậy. Thấy An Cúc Nhạc đi ra, cậu chàng mới giương mắt lên, cũng không dám lộn xộn. Berger… An Cúc Nhạc phì cười một tiếng. “Tới phiên cậu.” Cậu thanh niên ngẩn ngơ, đáp một tiếng. “Ừ.” Cậu trai và An Cúc Nhạc đổi vị trí, đi vào phòng tắm tràn đầy hơi nước. Thừa dịp cậu thanh niên đi tắm không có gì làm, An Cúc Nhạc lấy ra bao cao su trong ví da, những thứ còn lại nhà nghỉ đều cung cấp, gần đó là gay bar, chủ nhà nghỉ hiển nhiên phải biết nắm bắt thị trường, gel bôi trơn cũng là dạng lỏng, coi bộ rất hiểu ý khách. Nhãn hiệu này cũng ổn, An Cúc Nhạc từng dùng qua, không dính lắm, xong chuyện tẩy rửa cũng dễ dàng, nghe đâu còn có thành phần dưỡng ẩm nữa. Y đổ gel ra lòng bàn tay chà xát một chập, sau đó cởi quần jeans và quần lót, xoa vùng dưới háng, lại nặn thêm một ít, nhét một lóng tay nhỏ vào miệng huyệt, ra ra vào vào, khuếch trương cho mình. “A…” An Cúc Nhạc khẽ thở dốc, hình như… lâu lắm rồi không làm. Y ngửa đầu nhìn chòng chọc trần nhà, bóng đèn halogen chẳng hề khớp với bầu không khí, có lẽ bị do khói thuốc hun nên thoáng hiện mảng đen, giấy dán tường trong góc thì bung hết một mảnh, chăn trải giường bên dưới thì in hoa thô thiển… chỉ khá hơn làm ngoài trời hơn một chút, cung cấp cho hai tên động dục giải tỏa áp lực, không cần tính toán chi li quá. Ngón tay y ra vào ở sau huyệt, lật khuấy bên trong, mấy đốt tay hơi cong cong, đè xuống chỗ đáy chậuvùng giữa hậu môn và bộ phận sinh dục, bên trong bắt đầu ướt át, niêm mạc tham lam hút lấy lóng tay, cảm giác trống rỗng khó nhịn ngày càng nặng, gương mặt trắng nõn của An Cúc Nhạc ửng đỏ, hơi thở tràn ra đượm mùi tình dục. “Hừm a…” “Cạch” một tiếng, cửa phòng tắm bật mở, An Cúc Nhạc thở hổn hển, rút ngón tay ra, nhìn về phía cậu thanh niên… và thân dưới của cậu ấy, lập tức trố mắt. …Oh my god. Cậu thanh niên hình như cũng bị cảnh tượng này hù dọa, đôi chân thon dài trắng nõn của người nọ dang rộng, miệng huyệt ướt đẫm, ngập ngụa một màu hồng diễm lệ, dương vật dựng thẳng vẫn chưa cương hoàn toàn, hai chiếc túi mềm mại thả trên đáy chậu, bắp đùi của y trơn bóng như gốm sứ, gần như không có tí lông nào, lông ở vùng kín có phần sậm hơn màu tóc, nhưng vẫn không phải màu đen bình thường như người châu Á. So với những gì cậu từng thấy trong GV… quả thật rất khác biệt. Thân dưới của cậu nhanh chóng tăng nhiệt, cậu nhỏ trong nháy mắt đã sưng đến phát đau. Má ơi má ơi má ơi. An Cúc Nhạc há to miệng, thiếu chút nữa thì vỗ tay, không hổ là tuổi trẻ, tốc độ phản ứng nhanh hết sức. Cậu thanh niên toàn thân trần trụi, cả người nhỏ nước tí tách, dương vật của cậu ấy thẳng đứng, góc độ xinh đẹp, quy đầu bành trướng màu đỏ thẫm, bung ra dạng lập thể, hành thân thô chắc, xung quanh có gân xanh uốn lượn, hai túi buông thõng căng tròn, rất ít nếp nhăn, bộ lông đúng lúc che ở nơi ấy, đây chính là mức độ gợi cảm nhất của một người đàn ông. An Cúc Nhạc âm thầm bật ngón cái tán thưởng, trời đất ơi, cặp mắt của mình, khi chết nhất định phải quyên tặng, tạo phúc cho đồng bào nam nữ. Các loại báo cáo khoa học đều chứng minh, khả năng giường chiếu của đàn ông và kích thước cậu nhỏ không có quan hệ trực tiếp, nhưng mà… nói cho cùng, ngay lúc vừa cởi quần, nhìn thấy lạp xưởng hiệu Cầu Đen hoặc xúc xích Sĩ Lâm khổ bự, y tin rằng cảm giác của mỗi người khi ấy hoàn toàn khác nhau. Cây to dĩ nhiên đẹp, đối với chữ to này, con người bẩm sinh không có sức kháng cự. An Cúc Nhạc không khỏi tiến lên, nếu không cởi chắc y cũng không biết vóc dáng người trước mặt lại đẹp như vậy, làn da màu đồng thiếc nam tính, bắp thịt săn chắc, múi bụng rõ ràng, không phải loại rập khuôn do tập thể hình, mà là có một cách tự nhiên, chứa đựng năng lượng dũng mãnh. Có câu thiên nhiên thật hùng vĩ. An Cúc Nhạc tự cảm thấy mình kiếm được món hời, y vươn tay chạm vào cơ ngực rắn chắc của đối phương, thắc mắc tại sao người cậu ấy lại lạnh như thế. “Cậu tắm nước lạnh hả?” Đỗ Ngôn Mạch bình tĩnh trả lời. “Không tìm được công tắc.” “Phụt.” An Cúc Nhạc bật cười. “Sao không hỏi tôi?” Cậu thanh niên ngơ ngác chớp mắt, đúng là hỏi một câu cũng không phải chuyện gì to tát… Mặt cậu chàng đỏ lên, An Cúc Nhạc dừng lại, thầm đoán có lẽ do hồi hộp quá nên cậu ấy không nghĩ đến việc đó, điều này làm y mỉm cười, ngẩng đầu hôn cậu một cái, bàn tay trượt qua trượt lại trên mái tóc mỏng ướt sũng lạnh lẽo của cậu, nhẹ nhàng vân vê da đầu. Một cái chạm vào vô cùng dịu dàng. Đỗ Ngôn Mạch hơi ngẩn ra. Nhận thấy phản ứng của đối phương, An Cúc Nhạc rụt lại cái lưỡi vừa thè ra. “À, quên hỏi cậu, có cho hôn không.” Có một số người mắc chứng khiết phích với việc môi chạm môi, cảm thấy bạn tình lên giường thì được, hôn môi thì không, ngược lại An Cúc Nhạc không để ý đến việc này, lỗ nào chẳng phải lỗ, dịch gì chẳng phải dịch? Đỗ Ngôn Mạch lắc đầu, nhìn chằm chằm đôi môi ướt át của An Cúc Nhạc, ánh mắt thâm thúy. “Được.” “Tốt quá rồi.” An Cúc Nhạc cười cười, lúc này mới vươn tay ra, vịn cổ cậu thanh niên, môi khẽ nhếch, áp lên phiến môi căng mọng kia. “Nghe nói, miệng của một người là nơi hấp dẫn nhất…” Nói xong, lưỡi y vểnh lên, khẽ ôm lấy cánh lưỡi của người đối diện, mời gọi không lời. Đỗ Ngôn Mạch đáp lại, quấn lấy lưỡi y. Thế là, hai người hôn nhau. Hàng khủng Yay, mấy kẻ cản đầu cản đuôi đi rồi. An Cúc Nhạc mừng húm, sửa lại tư thế ngồi. Y kéo cái áo thun rộng thùng thình lệch qua bên phải, để lộ xương quai xanh gợi cảm và chiếc cổ mảnh khảnh trắng ngần, bước vào trạng thái yêu nghiệt. An Cúc Nhạc không cao, ước chừng chỉ tầm 1m7, thế nhưng tỷ lệ thân hình lại vô cùng cân đối, vai rộng eo thon, làn da căng mượt, không phải chỉ có tí thịt như khỉ, cộng thêm quanh năm chăm tập yoga nên giữ được dáng người ngon nghẻ, nhất là đôi chân thon dài được ôm gọn vào chiếc quần jeans bó sát kia, thoắt ẩn thoắt hiện lắc lư cùng tiếng nhạc trong bar, khiến cho người ta thèm nhỏ dãi. An Cúc Nhạc mặt mũi khôi ngô, phong độ ưu nhã, đôi khi có vẻ rất hòa nhập dễ gần, lúc im lặng thì chuyển sang phong cách văn nghệ. Mặc dù đã hai mươi tám, thế nhưng bề ngoài vẫn hệt như một cậu sinh viên trẻ, toàn thân toát ra vẻ ngạo mạn đặc trưng của dân làm nghệ thuật. Tuy rằng ra đời lăn lộn nhiều năm, trải nghiệm đủ mọi thăng trầm, nhưng có vài thứ ăn sâu vào tủy, tạo nên tính cách hiện nay của y, không tài nào xóa sạch được. Y rất chịu chơi, y thích nhặng xị, nhưng nếu y muốn yên tĩnh cô đơn một mình, tuyệt đối không ai dám quấy rầy. Có điều, thứ mà hiện giờ y rất muốn, đó chính là cái ấy. Vừa thô, vừa khủng, vừa sậm, vừa thâm… Trớ trêu thay gần đây toàn vớ trúng hàng không dỏm thì cong. An Cúc Nhạc cảm thấy mình sắp chịu hết nổi rồi, đời này vô vọng, không bằng chết quách cho xong! Đêm hoài cổ kết thúc, nhạc trong bar trở về với những giai điệu sôi động ngày thường,「Just Dance」của Lady Gaga vừa vang lên, dòng người trên sàn nhảy lại bắt đầu tiến vào một đêm điên cuồng bất tận. Bọn họ không muốn biết mình là ai, càng không muốn biết người khác là ai, tất cả chỉ nguyện núp dưới màng bảo vệ của ánh đèn phản quang, thỏa sức vui chơi hết mình… thẳng đến ngày tận thế mới thôi. Nhún nhảy điên cuồng, nếu là trước đây, An Cúc Nhạc sẽ tự động hòa mình vào đám người, nhưng hiện tại… Mẹ nó mẹ nó mẹ nó! An Cúc Nhạc rủa thầm một trận, cầm bia tiến về phía quầy rượu ── đây là「khu thưởng thức 」được quán bar công nhận, chuyên dành cho những vị khách không thích bị gạ gẫm, chỉ muốn uống rượu tán gẫu giết thời gian. An Cúc Nhạc rầu rĩ nốc một ngụm bia, thoáng thấy nhân viên phục vụ đang dọn dẹp đống “chiến lợi phẩm” bày đầy trên bàn mình ngồi ban nãy… y chẳng thèm giữ lại tấm nào. Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ y sẽ thật sự nghẹn tới táo bón mất thôi. Hầy. ———— Bước ra khỏi bar, An Cúc Nhạc ngồi bệt dưới góc tường, châm điếu thuốc hút một hơi. An Cúc Nhạc cũng không thường xuyên hút thuốc, bản năng của y là ghét bị bất kỳ thứ gì khống chế, hoặc cảm giác bị trói buộc. Chẳng qua An Cúc Nhạc làm nghề thiết kế, thế nên cà phê và thuốc lá đều là những món ăn sâu vào cốt tủy, cứ như từ lúc lọt lòng đã không thể chia lìa. Nhưng mà, chưa thể gọi là thích được. An Cúc Nhạc hút mấy hơi, đang định dập thuốc thì bỗng nhiên ào một cái, hứng nguyên chậu nước, ướt hết nửa người. “……” An Cúc Nhạc không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn mẩu thuốc đã tắt ngủm, rồi lại ngẩng đầu ngó bên trên. “Úi chu choa ~~” Bà thím trên lầu thấy tạt trúng người bèn kêu thất thanh, giọng lảnh lót vang vọng cả con hẻm nhỏ “Cậu gì đó ơi, xin lỗi nha, cậu có sao không? Tôi, tôi tưới bông bị trượt tay…” An Cúc Nhạc run rẩy, ngửi thử mùi trên người… là gạo trắng, bà thím này lấy nước vo gạo tưới bông, cũng có tinh thần bảo vệ môi trường quá chứ. Đã như vậy rồi, An Cúc Nhạc cũng chẳng biết nói gì cho phải, dĩ nhiên, y vẫn rủa thầm một tiếng Đệt. Đệt đệt đệt. “Không sao đâu!” An Cúc Nhạc vuốt vuốt đầu, trả lời một câu, mặc dù trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu, nhưng không nhất thiết chuyện bé xé ra to. Ok, today isn’t my day. Nửa người trên ướt sũng, An Cúc Nhạc vứt điếu thuốc vào thùng rác, quyết định quay về quán bar mượn khăn lông lau người. Còn việc dụ trai… Thôi quên đi, mình mẩy toàn mùi gạo thế này… còn tên nào dám thè lưỡi ra liếm chắc là tối nay chưa ăn no. An Cúc Nhạc vắt mái tóc ướt nhẹp của mình, vô ý va vào người khác. “Cái đ…. à không, xin lỗi.” Xém chút nữa thì bất cẩn phun lời trong lòng, An Cúc Nhạc im lặng ngẩng đầu, trưng ra bộ mặt tươi cười độc chiêu của mình – muốn bao nhiêu tao nhã thì bấy nhiêu tao nhã, cần bao nhiêu yêu kiều thì đủ bấy nhiêu yêu kiều, đuôi mắt hơi rũ xuống, ánh mắt thoáng hiện e dè, khóe miệng tràn đầy bối rối… cho xin đi, chiêu này y luyện đã lâu, tăng một chút thì trông rất giả, bớt một chút lại trông rất ngu. Nếu người bình thường nhìn thấy, đoán chừng có tức cũng xuôi ngay, nếu không phải người thường, ắt hẳn sẽ sáp lại gần. Lúc trước gặp được một tên nhóc còn hôi sữa học đại học, lông còn chưa mọc đủ đã tự xưng là anh’, An Cúc Nhạc hùa theo cậu ta, gọi anh’ ngọt xớt, cuối cùng lấy chứng minh nhân dân ra, sắc mặt của đối phương cứ phải gọi là đặc sắc, đặc sắc đến nỗi đủ xới ba chén cơm. Nhưng mà… người trước mặt này, một chút phản ứng cũng không có. Chỉ là mắt không chớp, chăm chú nhìn thẳng vào y. An Cúc Nhạc chớp chớp mắt, giống như diễn viên trên sân khấu bị líu lưỡi, cứng họng, không diễn tiếp được, xấu hổ muốn chết, cậu trai kia mới thong thả nói một câu “Xin lỗi.” “Ừ.” Làm cho phản ứng của An Cúc Nhạc cũng trở nên đơn giản. Cao thật. Đây là ấn tượng đầu tiên của An Cúc Nhạc về người vừa đụng vào mình. An Cúc Nhạc 1m7, Kiều Khả Nam 1m78, Lục Hành Chi 1m8 mấy, nhưng người thanh niên này… ít nhất phải là 1m9, cái trán của y khó khăn lắm mới ngang bằng bả vai của đối phương. Người này tay chân đều dài, tỉ lệ cân đối, cậu ấy mặc một chiếc áo thun trắng phong phanh, quần jeans màu trơn, ngay cả một vệt mài trắng xanh phổ biến cũng không có, giày là Nike màu xám nhạt… à không, phải là màu trắng lâu ngày mang bẩn, sau đó giặt đi giặt lại mấy lần, cuối cùng trở thành màu thế này. Trên người An Cúc Nhạc có mùi gạo, còn trên người cậu chàng ngược lại là mùi xà phòng. Giữa buổi trình diễn đủ các hiệu nước hoa phái nam trước quán bar, mùi hương này quả là một dòng chảy sạch sẽ. “Anh không sao chứ?” Người nọ lại hỏi. Giọng nói của cậu ấy… rất đặc biệt, hơi thấp và trầm, lại mang theo một ít thanh thoát, không phải loại giọng khàn tự nhiên vốn có, mà giống như vẫn còn trong giai đoạn chuyển biến. An Cúc Nhạc loáng thoáng cảm thấy quen thuộc, nhưng lại nhớ không ra. Lẽ nào mình đã từng tán qua? Nhưng khi nhìn mặt người đối diện, An Cúc Nhạc lập tức phủ định. Tuy rằng y không có tiết tháo, nhưng dù gì người đã từng lên giường với mình, mặt mũi ra sao, cậu nhỏ dài ngắn, kỹ xảo tốt hay dở, ít nhiều gì y cũng sẽ nhớ mang máng, cậu trai này mặt mũi trông hướng nội mà cứng cáp, tóc cắt ngắn ngủn, không chạy theo trào lưu, nhìn cũng sáng sủa lắm. An Cúc Nhạc trong đầu liến thoắng, suy nghĩ lướt vùn vụt, tung hoành giới gay nhiều năm, mắt nhìn người của y rất độc, có thể so với thạch tín, nhìn cái mũi thẳng tắp thon dài của người này, An Cúc Nhạc có thể đoán ra, cậu ấy nhất định có hàng khủng. Phần đầu không thẳng đuôi sẽ lệch, ngược lại nếu phần đầu mà thẳng, phần đuôi… thường sẽ không lệch chỗ nào đâu nhỉ. Việc này cũng không chỉ đơn giản là xem mũi có cao hay không, còn phải xem sống mũi có thẳng hay không, phần thịt mũi không thể quá dày, nhưng cũng không thể quá mỏng, bên trong bao hàm rất nhiều kiến thức, có đi sửa cũng vô dụng, An Cúc Nhạc mắt sắc, nhìn một phát là ra. Hàng khủng đó! Chỉ cần nếm qua, An Cúc Nhạc chắc chắn sẽ không quên. Y cảm thấy hứng thú đang tụt dốc không phanh của mình tức khắc tan biến khi nhìn thấy cậu trai có hàng khủng nọ, bắt đầu nhiệt tình trở lại. An Cúc Nhạc nhếch môi, khóe miệng mỉm cười, lần này thật sự mang ý dụ dỗ, y nhướn mắt lên ngắm mũi, miệng, rồi cái hầu kết đang di chuyển của người đối diện, dù rằng đang đứng thẳng, nhưng bả vai y vẫn nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực rắn chắc của đối phương, giống như cả hai đang dựa sát vào nhau vậy “Ừ, tôi không sao.” Đối phương “……” An Cúc Nhạc “……” Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, “vù” một tiếng, gió thổi qua. Bình thường người thức thời đều biết lúc này nên ôm lấy nhau rồi, nếu không muốn thì yên lặng lùi lại, cậu trai này lại chẳng nhúc nhích gì cả… Lẽ nào đi lộn đường, là người bình thường? An Cúc Nhạc chỉ đành kiên trì đến cùng, chủ động hỏi quý ngài có hàng khủng thông là sướng kia “Muốn vào không?” Y chỉ cửa quán bar. Đối phương mặt đơ ra, khẽ giật mình, cuối cùng gật đầu. “Ừ.” Tốt lắm, nếu muốn vào nghĩa là vẫn còn chơi được, xét mọi mặt là thế. “Lần đầu đến sao? Tôi chưa thấy cậu bao giờ.” Đây là quán bar nổi tiếng trong giới, là chỗ mà mấy gã trạch nam thường muốn kéo bầy đánh Warcraft một lần trong đời, chỉ cần là người đồng tính, nói tò mò cũng được, hoặc là bị người rủ rê lấy thêm can đảm cũng không sao, ít nhiều gì cũng muốn đến đây hành hương một lần. “Cậu có thẻ không? Chỗ này theo chế độ hội viên, nếu mình không có thẻ, bạn bè phải có mới vào được.” Người nọ vẫn đơ như cũ, trên mặt không có biểu cảm gì, đột nhiên hỏi một câu không liên quan “Anh là người đồng tính à?” “Hì hì.” Câu hỏi thẳng thắn lắm, thế nhưng An Cúc Nhạc lại không cảm thấy bị xúc phạm, huống hồ đây là sự thật mà, y không sợ bị người soi mói. “Đúng rồi, vậy cậu không phải sao?” Người nọ không trả lời… chỉ có đôi mắt nhìn thẳng An Cúc Nhạc không rời. Ánh mắt của cậu ấy trống rỗng, chỉ đơn giản là “nhìn”, không có bất kỳ suy nghĩ dư thừa nào. An Cúc Nhạc bỗng nhiên cảm thấy là lạ, y từng lãnh đủ mọi ánh nhìn khác nhau, bất kể là soi xét, đánh giá, dụ dỗ, thưởng thức, khinh thường, kỳ thị… Kiểu gì cũng có, nhưng chưa từng gặp người nào chỉ nhìn mình một cách đơn thuần như thế, khiến cho người ta nhịn không được mà tự hỏi, chính mình trong đáy mắt kia, rốt cuộc là hình ảnh gì. Thật đáng sợ, thật nguy hiểm. Chân chất mà vô tri, thường là vũ khí vô hình có thể gây tổn thương sâu nặng nhất đối với người khác. “Được rồi, tôi dẫn cậu vào, chơi cho đã nhé.” Today isn’t my day. An Cúc Nhạc không hào hứng gì nữa, huống chi tên này vừa nhìn là biết còn ngây thơ lắm, có lẽ mới nhập giới không lâu, trăm phần trăm vẫn còn là trai tơ. Mà thôi đi, không cần hại cậu ấy lần đầu tiên trải nghiệm đã vớ trúng cao thủ như y, từng gặp biển xanh sao còn đoái hoài sông nhỏ, bê nguyên si một câu của Kiều Khả Nam thì thế này mọi việc đều phải tiến hành theo từng bước, nếu ngay cả một cốc kem nho nhỏ cũng chưa nếm qua mà lập tức ăn Haagen-Dazs, vậy thì hại cho sức khỏe lắm. *Haagen-Dazs là một thương hiệu kem siêu cao cấp của Mỹ nổi tiếng trên toàn thế giới với hơn 900 cửa hàng trên 50 quốc gia. An Cúc Nhạc thọc tay vào túi quần lục lọi, đột nhiên bị nắm lấy. Y ngớ người, theo bản năng giật tay lại, tay của người nọ lại siết chặt… cổ tay trái của y. Da và da bất chợt chạm nhau, lòng bàn tay của đối phương vô cùng thô ráp, toàn là vết chai, nhiệt độ cơ thể cũng rất cao, cổ tay An Cúc Nhạc lại cực kỳ mẫn cảm, ở chính giữa có một vết sẹo lồi, lộ ra da non, bây giờ bị chạm phải, khiến cho y cảm thấy ngay cả tủy sống cũng tê rần. An Cúc Nhạc nuốt một ngụm nước miếng, ngẩng đầu lên, người nọ vẫn cứ nhìn’ y. Cậu ấy ngây thơ, nhưng không hề ngu ngốc, nam nam dụ dỗ lẫn nhau, ít nhiều gì cũng cảm nhận được. An Cúc Nhạc tự biết giờ đây toàn thân mình phủ đầy mùi động dục, nếu không phải ban nãy bị tạt nước vo gạo, đầu óc tỉnh táo một chút, bằng không vừa vào quán bar y đã gạ gẫm một người, có khi không kịp đợi mướn phòng mà nhảy vào WC hoạt động luôn ấy chứ. Y âm thầm nguyền rủa cậu nhỏ chẳng biết đạo lý vật cực tất phản là gì, rồi lại nhìn người đàn ông nọ. … À không, là một cậu thanh niên. Mặc dù tướng tá trông có vẻ già dặn, An Cúc Nhạc vẫn có thể nhận ra mùi vị non trẻ trên người cậu ấy, khờ dại không rành sự đời, đoán chừng chưa quá hai mươi, hơn nữa ánh mắt của cậu ấy hiện giờ, rất giống một chú báo con lần đầu ra ngoài săn thú, một đằng thì dựa theo bản năng tùy thời mà động, đằng kia lại len lén trông ngóng bố mẹ của mình, dò thử bước tiếp theo nên làm thế nào, thấp thỏm không yên, lại mơ hồ để lộ sự hưng phấn, nóng lòng muốn trải nghiệm. An Cúc Nhạc không dốt đến độ nhận lầm hổ báo thành mèo kitty, tuy rằng cùng loài nhưng bản chất khác nhau một trời một vực. Cậu trai trẻ toát ra luồng khí thế xâm chiếm bẩm sinh, có lẽ ngay cả bản thân cậu ấy cũng không phát giác. An Cúc Nhạc híp mắt, vật dưới bụng dần nóng lên. Đàn ông đều là loài động vật giao tiếp bằng nửa người dưới, làm một trận trước đã, ba cái chuyện phiền phức, làm xong rồi hẵng tính. Nghĩ xong xuôi, y nhếch môi, nhướn mắt, dùng điệu bộ hết sức lả lơi nói “Khụ, cậu xem, tôi ướt rồi… có muốn cùng tôi tìm một nơi… làm tôi càng ướt không?” An Cư Lạc Nghiệp Chương 1 Đại Đao Diễm/ Hạ Diễm 09/12/2016 Giới thiệu-//-Chuyện về một em trai tân vác hàng khủng đi thu phục đóa cúc tinh đêm đêm bùng Mặt than xử nam trung khuyển công x Yêu nghiệt dụ thụCả truyện 1×1, HE, không phản công, không đổi công, hố mìn vô kể, nếu nhìn trúng có thể quên nó khác đạo đức suy đồi, thấp kém hạ lưu, hành văn hỗn tạp, văn nói đan xen với văn viết, khẩu ngữ Đài lẫn lộn với Đại lục, ai chịu không nổi mời đi đường vòng lời tác giả hổng phải tui = Lời tui Thích truyện này ở chỗ, H rất đã, công dễ thương trung khuyển, nói chung là hợp ý tui, mong mọi người cũng thích = Gỡ lôi trước trước khi gặp em công, anh thụ từng có một thời 419 hoành tráng chỉ nhắc qua chứ không tả chi tiết, nhưng sau khi gặp công thì chỉ có công thôi ̄▽ ̄ Còn công thì... khiết còn hơn nước tinh khiết ╮╯▽╰╭ReviewTừng thê thảm trong tình cảm một lần, An Cúc Nhạc từng rạch tay thề không bao giờ yêu nữa, ai ngờ lại gặp được cậu bạn nhỏ Đỗ Ngôn Mạch. Buổi đầu gặp gỡ, vì ưng ý thân hình đối phương, Cúc ca ca dụ dỗ em nhỏ 419 luôn. Ai dè H một hồi thì phát hiện thằng bé còn một tháng nữa mới 16 tuổi, ông chú “Hoa Cúc” mém nữa té giường, một đường quất ngựa truy phong. Thế nhưng, đã ăn em nó rồi thì mơ tới chuyện quẹt mỏ đi. Thằng bé có cho thì ông trời cũng quyết chẳng Ngôn Mạch là đứa trẻ thiếu thốn tình cảm lại đang khổ sở thầm yêu một người không thể bày tỏ. Lần này, gặp được anh trai vừa thỏa thú tính vừa thỏa tình cảm, em trai nhỏ quyết tâm bám riết không hay, hài hước có, đau lòng có. Công thụ thương nhau lắm và thật ra cũng chả có mấy đoạn về tình đầu đâu. Hố của nó là thụ trước khi gặp công thì hoa tâm và yêu nghiệt. Với mình điểm này cũng bình thường, mình chỉ ngại mỗi tội là truyện này thịt nhiều quá thể trong khi mình là dân thích xôi tí thịt Bạn đang đọc truyện trên Đánh giá từ 15 lượt Truyện An cư lạc nghiệp của tác giả Hạ Diễm thuộc thể loại tiểu thuyết full với một mối tình dễ thương của hai nhân vật mà ai là fan của cũng đều nhận thấy qua thể loại truyện. Tên truyện cũng như là ý nghĩa mà tác giả muốn gửi gắm đến người đọc và cũng là mong ước của mỗi người. Hắn đau lòng áy náy, đồng thời hiểu được điều mình thật sự theo đuổi trong cuộc đời này, nhưng không cách nào xác định được người đàn ông yếu ớt nhưng ngạo mạn đó liệu còn chịu cùng mình đi suốt một đời, từ nay về sau an cư lạc nghiệp?Một người có tiếng ăn chơi và một người có thể gọi là thanh khiết trắng tinh. Truyện tình yêu đôi khi được kết tinh từ những mãnh ghép hoàn toàn đối lập.

đọc truyện an cư lạc nghiệp