Clip: Nghe lời sai khiến của bà Dung, 'tiểu tam' Trà đang tâm phá nát hạnh phúc gia đình của Thái. Trên một diễn đàn bình luận về phim Việt, một thành viên mạng đã rò rỉ kịch bản những tập còn lại của Hoa hồng trên ngực trái.Ở đó, có những diễn biến bất ngờ mà khán giả sẽ phải ồ lên kinh ngạc. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Ngọc Bội Thái Tử Gia hoặc Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước của cùng tác giả. Danh sách chương 1. Chanathip và tuyển Thái Lan muốn lấy 3 điểm của Ấn Độ. 31/12/2018 11:20. (PLO)- Tiền vệ ngôi sao người Thái Lan Chanathip Songkrasin đã nói rằng anh và đồng đội chắc chắn lấy 3 điểm trong cuộc chạm trán mở màn Asian Cup 2019 với tuyển Ấn Độ. Thái tử phi quả thực muốn che mặt ngất đi, củ cải đỏ tiểu gia hỏa này trong ngày thường làm tốt lắm, thời khắc mấu chốt thế mà lại xảy ra sự cố, củ cải đỏ giơ bảo đao và ngọc bội trong tay, thấy thái tử phi bất động, đã nghĩ bò đi qua bên chỗ thái tử phi Gạt được cả thế gian cũng không lừa dối được chính bản thân và tòa án lương tâm', Thái Trinh chia sẻ. # Tuyển sinh 2022 ; Công nghệ số và Truyền thông - Chuyện chia tay lúc trước bỗng dưng bị khơi lại với thông tin cho rằng Quang Đăng đã phản bội Thái Trinh để đến cash. Truyện Ngọc Bội Thái Tử Gia Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Ngọc Bội Thái Tử Gia một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Ngọc Bội Thái Tử Gia 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Ngọc Bội Thái Tử Gia Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 12/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Tác giả Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Thể loại Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Nữ Cường, Gia Đấu, Cổ Đại Kiến Hưng năm 20, vừa qua giữa tháng, bầu không khí tết đã không còn nữa. Mọi người mọi nhà hết tết, bắt đầu một năm sinh nhai mới. Những người làm công cho giới phú hào cũng dần gói ghém về thăm quê. Trường Hưng Hầu Phủ. Nha hoàn đầu chải hai búi tóc, vận áo dài hồng đào điểm thêm hoa văn như ý, tầng váy xếp lớp màu chàm xanh, khéo léo vén rèm lên. Nàng vừa nói cười với mọi người, trên mặt ý cười còn chưa tản đi, nhìn thấy gương mặt người vừa đến thì nụ cười cứng lại. Nhưng mà người lăn lộn trong trạch đấu như Thu Diệp chẳng mấy chốc mà che lấp đi cảm xúc của bản thân mình, vừa ân cần lại hiền hòa đón người vào trong. Ban đầu Sở Cẩm Dao phải là Tứ tiểu thư mới phải. Trường Hưng Hầu Phủ chính thất Triệu phu nhân có hai nữ nhi. Nhưng vận mệnh của nàng cũng thật long đong, vừa ra đời đã gặp phải quân Mông Cổ đánh đuổi đến. Triệu phu nhân ở ngoài sinh nàng, trong lúc loạn lạc đã bế nhầm con người khác hồi phủ, đặt tên là Sở Cẩm Diệu. Mấy ngày trước tìm được Sở Cẩm Dao, còn Sở Cẩm Diệu đã ở trong phủ hơn mười ba năm. Mẫu thân, vú già, thậm chí tổ mẫu Sở gia cũng có tình cảm sâu nặng với nàng ta, không đành lòng để đứa con gái mình nuôi mười ba năm trở về gia đình nhà nông. Vì vậy cả hai tiểu thư đều ở lại phủ. Sở Cẩm Diệu tiếp tục làm Tứ tiểu thư. Sở Cẩm Dao liền theo thứ tự xếp sau Sở Cẩm Diệu, trở thành Ngũ tiểu thư. Danh sách chương Chương 1 Thiên kim trở về Chương 2 Tu hú chiếm tổ Chương 3 Giọng nói trong ngọc bội Chương 4 Có người của mình hướng dẫn Chương 5 Bí mật hoàng gia Chương 6 Thẳng thắn nói ra điều mình suy nghĩ Chương 7 Nguy hiểm tính mạng Chương 8 Tương trợ lẫn nhau Chương 9 Biểu ca biểu muội Chương 10 Mục đích của vương phủ Chương 11 Vận may từ vương phủ Chương 12 Gặp mặt thế tử Chương 13 Tâm tư tỷ muội Chương 14 Sóng gió trạch đấu Chương 15 Giai nhân trong ngọc Chương 16 Tự mình dạy chữ Chương 17 Bọ ngựa bắt ve Chương 18 Hoàng tước tại hậu* Chương 19 Cuối cùng sắp rời đi Chương 20 Cảnh tàn sát khốc liệt Chương 21 Con gái ruột và con gái nuôi Chương 22 Lén lút kết minh Chương 23 Dày công vu oan Chương 24 Âm thầm tính kế Chương 25 Cẩm Diệu nổi điên Chương 26 Chân tướng rõ ràng Chương 27 Ác giả ác báo Chương 28 Tiêu chuẩn hôn phu Chương 29 Cán cân nghiêng Tổng hợp Chương Truyện Ngọc Bội Thái Tử Gia “update 12/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Cô năm nhà Trường Hưng hầu lúc bé bị người đánh tráo, khiến cô con gái nhà nông một bước lên trời, trở thành tiểu thư hầu phủ, còn tiểu thư chân chính lưu lạc nhân gian, trải qua mười ba năm gian khổ. Sau mười ba năm, rốt cuộc Sở Cẩm Dao cũng quay về bên cha mẹ ruột, nhưng đáng xẩu hổ là, mẹ chê cô cử chỉ thô tục, một lòng yêu thương “cô con gái ban đầu”, đến bà nội cũng luyến tiếc không rời cô cháu gái đã nuôi mười ba năm, đứng ra làm chủ, để cô ả giả mạo tiếp tục làm thiên kim phủ hầu. Sở Cẩm Dao lớn lên trong nghèo khó, không hoà hợp với người trong phủ, sau lần thứ n bị em họ ngáng chân, Sở Cẩm Dao lén trốn trong phòng lau nước mắt, bất ngờ phát hiện ngọc bội của cô vậy mà biết nói. Tính tình của ngọc bội không tốt, nhưng sẽ nhẫn nại nghe cô than thở, dạy cô trạch đấu, hướng dẫn cô ngược tra. Cho đến một ngày, Sở Cẩm Dao gặp được Thái tử điện hạ tiếng xấu đầy đường. “Nói ra chắc các người không tin, nhưng nhìn ngọc bội tinh của ta và Thái tử điện hạ giống nhau như đúc.” Lời tác giả Vì có yếu tố hồn lìa khỏi xác nên mới gắn mác huyền huyễn, cả truyện không còn yếu tố ma quỷ tu chân tu tiên nào khác, cứ xem như đây là một bộ cổ đại bình thường là được. *** Ít có bộ nào mà chưa đọc hết mình đã phải nhảy lên review thế này. Truyện hay, cực lực đề cử!!!! Truyện mở đầu với motip 'ly miêu hoán chúa' quen thuộc nhưng diễn biến về sau thì không theo lối cũ tí nào. Nữ chính vốn là tiểu thư hầu phủ bị nhà nông hộ đánh tráo, sống 13 năm nơi thôn nghèo thì được cha ruột đón về hầu phủ. Tính cách của nữ chính khá là đặc biệt và mình cực kỳ thích cô nàng nữ chính này. Cô nàng thẳng thắn thừa nhận niềm vui lớn nhất khi được đón về là thoát khỏi cảnh đói nghèo, làm lụng vất vả đến nỗi sưng tay phù chân, thoát khỏi những trận đòn vô cớ của đôi cha mẹ nông dân, chứ không phải là niềm vui sum vầy bên cha mẹ ruột. Trở về hầu phủ, nữ chính phải đối mặt với người mẹ ruột thương con nuôi hơn con đẻ, người tổ mẫu lấy ích lợi gia tộc làm đầu, cha thì tất bật xã giao chẳng mấy khi nhìn mặt con cái, một loạt anh chị em họ thì càng khỏi phải nói, chỉ rình rập dẫm nhau xuống nước để bản thân được biến thành 'nhân thượng nhân'. Phong cách hầu phủ thanh kỳ thế nào mình xin phép không nói trước, tránh chị em mất hứng thú khi đọc. Nữ chính tuy là kiên cường, thông minh những giữa rừng yêu quái đã tẩm dâm nơi hậu trạch nửa đời người thì có thông minh đến đâu nữ chính cũng phải ăn bẹp. Và tèn tén ten, nữ chính không vấp ngã thì làm sao tác giả để nam chính lên sàn được. Nam chính là đương triều Thái tử, do vết thương trí mạng khi hành quân đánh giặc mà hồn lìa khỏi xác, nhập vô mảnh ngọc bội của nữ chính. Không thể đứng ngoài nhìn nữ chính loạn đâm đầu bị người khác cười nhạo được nữa, anh quyết tâm đứng ra dạy cho nữ chính biết, thế nào mới là cao thủ cung... à nhầm trạch đấu. Dạy ở đây không có nghĩa là nữ chính bị phụ thuộc vào nam chính, gặp phải vấn đề anh sẽ để chị tự nghĩ, nghĩ hồi lâu không ra thì chỉ điểm đôi chút, đã chỉ điểm 1 lần thì sẽ không có lần 2 cho cùng một sự việc. Trong cổ ngôn, có 3 điều kiện khiến cho mình quyết định có nên đọc tiếp bộ truyện này hay không 1. Lễ giáo các loại. 2. Tính cách tuyến nhân vật phụ 3. Sự logic trong từng sự việc Không phải nói ngoa chứ bộ truyện này khiến mình thực sự bất ngờ từ chương đầu tiên cũng như phải lập tức xếp nó vào danh sách yêu thích khi mới đọc tới chương 10. Lễ giáo thì khỏi nói, không quá rườm rà nhưng quy củ đầy đủ. Tuyến nhân vật phụ mỗi người một vẻ, chỉ có đại trí giả ngu chứ không một ai thiếu não. Cách các sự việc diễn ra hoàn toàn không gượng ép, loáng thoáng có thể thấy được phục bút của tác giả từ những chương trước. Mình xin trích 1 vài chi tiết nhỏ trong truyện "Sở lão phu nhân muốn mượn Sở Cẩm Dao để mà trèo cao, Sở Cẩm Dao cũng có ý mượn danh lão phu nhân nuôi trồng thế lực của mình, hiện giờ bọn họ là quan hệ 'sống chết có nhau'. Vấn đề duy nhất là, Sở lão phu nhân tính toán gả nàng cho nhà nào? Nếu là gả làm vợ kế cho ông già 70 80 nào đó, vậy thì lại khác, Sở Cẩm Dao dù có bỏ mạng cũng phải làm ầm lên cho cái nhà này biết tay. Sở lão phu nhân nhìn Sở Cẩm Dao chuyển từ ngờ vực, đến bừng tỉnh, lại tới trấn định bình tĩnh. Sở lão phu nhân rất là vừa lòng, đây mới là nhân tài đáng giá gia tộc khuynh lực bồi dưỡng, với mình, với gia tộc, với nhà chồng tương lai, đều rất có ích. Chỉ có người như vậy, mới đáng để quý tộc liên hôn, kết hai họ chi hảo. Nếu không, nơi nào là kết thân, có mà kết thù thì có.” "Sở lão phu nhân mấy ngày nay cả nằm mơ cũng cười ra tiếng. Bà sảng khoái cực kỳ, Sở Cẩm Dao cướp vị trí Thái Tử Phi của huyện chủ, chảng khác nào hung hăng đánh mặt đối phương, Sở lão phu nhân quả thực là vui sướng nói không nên lời. Đến nỗi đoạt đồ vật của người khác là tốt hay xấu tính…… Sở lão phu nhân nghĩ thầm, trách không được trước kia đám tiểu thiếp thích đoạt đồ của bà như vậy, quả nhiên, đoạt được mới là thoải mái nhất.” Mình sẽ không tiết lộ quá nhiều về tính tiết bộ truyện, viết review này chủ yếu là để bày tỏ quan điểm cá nhân, hội mình có ai ưng bộ cổ ngôn trạch đấu nào thấy ok thì giới thiệu mình với nhá! *** Sở Cẩm Dao vừa vào cửa, ánh mắt của mọi người đều dừng lại ở nàng. Sở Cẩm Dao hơi hoảng sợ, hôm nay có chuyện gì vậy, sao mọi người lại mặc như thế này. Lẽ nào có khách đến nhà sao? Hôm qua Sở Châu hồi phủ, Sở Cẩm Dao cũng mặc y phục mới may để gặp khách, nhưng là vì lúc ấy Sở Cẩm Nhàn và Sở Cẩm Dao đang ở cạnh Sở lão phu nhân ngồi ở noãn các mà thiêu thùa may vá, sau đó Thất tiểu thư đến. Khi rời khỏi đây, Thất tiểu thư vô ý làm đổ trà lên y phục của Sở Cẩm Dao. Thật đúng là đủ “cố ý” cùng “không cẩn thận” đây. Sở Cẩm Dao dù có rất nhiều lời cần nói cũng chỉ đành nhanh chóng trở về đổi xiêm y. Mà ngay lúc nàng quay trở về, trời đã muộn rồi. Cho nên hôm nay rất nhiều người chưa nhìn thấy y phục mới của Sở Cẩm Dao. Hôm nay thấy nàng đã giặt sạch sẽ váy áo, rồi mặc đến đây, những người trong nhà chính vừa thấy thì trong mắt chỉ hiện lên kinh diễm lại kinh ngạc không thôi. Sở Cẩm Dao từ nhỏ đã phải làm việc đồng áng, so với mấy vị tiểu thư ngày ngày tháng tháng không rời cửa thì phải hoạt động hơn rất nhiều. Sức khỏe tốt, dáng người cũng cao. Trên người nàng là áo giao lĩnh, tay áo dài rộng. Cổ tay có thiêu hoa phù dung màu hồng nhạt. Váy dài phía dưới là váy mã diện, thiêu hoa tím nhạt trên nền váy trắng Vân Cẩm. Ở trên sườn nếp gấp đều dùng tơ lụa để viền hoa, đè sát nếp gấp. Phía dưới quả thật phẳng phiu mà tự nhiên. Bên dưới còn một dải lụa, còn đánh tua cuối váy hoa. Dải lụa có màu tím đậm hơn so với hoa văn tím, một dải đè một dải, khi đi lại giống như khổng tước xòe đuôi. Mà Sở Cẩm Dao vốn cao mà thon thả, ăn mặc như vậy vừa áo ngắn lại váy mã diện, càng lộ rõ vòng eo thon gọn, duyên dáng mà yêu kiều. Sở lão phu nhân nhìn thấy Sở Cẩm Dao mặc trang phục này nên nhìn kỹ hơn nhưng không nói gì. Lão phu nhân trong lòng nghĩ thầm, Ngũ tiểu thư tuy rằng lớn lên là cực phẩm, nhưng quy củ chung quy không thể bằng cô nương lớn lên ở Hầu phủ được. Quả là đáng tiếc. Mà Sở Châu nhìn một lúc sau, nhịn không được mà rằng “Y phục này… là thiêu phường nhà nào làm nên?” Sở Cẩm Dao trả lời “Là nha hoàn cắt ạ” Sở Cẩm Dao cũng có chút suy nghĩ, không thể nói là chính mình làm. Nếu không, sau này có thể được người ta hỏi đến. Hơn nữa, nếu sau này có người đến cửa nhờ làm, vậy thì phải giải quyết ra sao? Sở Châu nghe thấy nha hoàn làm, chỉ gật đầu nói “Tẩu tẩu an bài cho con mấy nha hoàn tốt lắm” Này váy hoa, quả thật rất đẹp. Sở Cẩm Diệu vừa rồi còn phong quang vô hạn, áp xuống chúng tỷ muội. Nhưng mà Sở Cẩm Dao vừa đến thì mọi người đều bị hấp dẫn đi rồi. Luận quý trọng, váy áo của Sở Cẩm Dao thật sự không thể bằng được Sở Cẩm Diệu. Nhưng làm người khác không thể chấp nhận được chính là, người ta quần áo cắt may rất đẹp, cũng có phần mới mẻ. Sở Cẩm Diệu thấy nếu bực có thể chết người thì nàng đã sớm ức chết rồi. Đặc biệt là Lâm Hi Ninh, Sở Cẩm Diệu vừa vào, quả thật Sở Cẩm Diệu nhìn thấy trong ánh mắt Lâm Hi Ninh sáng lên một chút. Bây giờ Sở Cẩm Diệu nhìn sang, oán hận mà nắm chặt khăn tay của mình. Quả nhiên, nam nhân đều có đức hạnh này. Không cần biết bên ngoài miệng bọn họ nói gì, trong lòng vẫn cảm thấy nhan sắc là trên hết. Sở Cẩm Diệu và Lâm Hi Ninh từ nhỏ đã là huynh muội, Sở Châu quả thật rất thích Sở Cẩm Diệu. Khi còn nhỏ, Sở Châu còn cười nói với Triệu phu nhân trêu ghẹo, không bằng về sau cho hai người làm một đôi hoan hỉ oan gia. Triệu phu nhân khi ấy chỉ cười mà qua, nhưng trong lòng lại nhớ kỹ, trong lúc không có ai mới nhẹ nhàng hỏi dò Sở Cẩm Diệu. ... Mời các bạn đón đọc Ngọc Bội Thái Tử Gia của tác giả Cửu Nguyệt Lưu Hỏa. Edit Niệm phu nhân Beta Cải Trắng Chương 1 Thiên kim trở về Kiến Hưng năm 20, vừa qua giữa tháng, bầu không khí tết đã không còn nữa. Mọi người mọi nhà hết tết, bắt đầu một năm sinh nhai mới. Những người làm công cho giới phú hào cũng dần gói ghém về thăm quê. Trường Hưng Hầu Phủ. Nha hoàn đầu chải hai búi tóc, vận áo dài hồng đào điểm thêm hoa văn như ý, tầng váy xếp lớp màu chàm xanh, khéo léo vén rèm lên. Nàng vừa nói cười với mọi người, trên mặt ý cười còn chưa tản đi, nhìn thấy gương mặt người vừa đến thì nụ cười cứng lại. Nhưng mà người lăn lộn trong trạch đấu như Thu Diệp chẳng mấy chốc mà che lấp đi cảm xúc của bản thân mình, vừa ân cần lại hiền hòa đón người vào trong. “Ngũ tiểu thư, người đến sớm rồi. Bên ngoài lạnh lắm, mau vào trong đi” Sở Cẩm Dao nghe cũng không vào ngay, nhìn cách hành lễ rồi vụng về học lại đáp lễ cho Thu Diệp rồi mới nâng người dậy. “Chào Thu Diệp tỷ tỷ, mẫu thân đã dậy chưa?” Sở Cẩm Dao nói cho cùng vẫn là một tiểu thư, cho dù Thu Diệp có là thiếp thân đại nha hoàn bên cạnh Trường Hưng Hầu gia Triệu phu nhân đi chăng nữa thì cũng không cần khách khí đến như này. Gật đầu một cái tỏ ý chào, đã là rất tốt rồi. Nhưng Sở Cẩm Dao thật sự không biết. Cho dù nàng biết được, cũng không phân biệt khi nào cần gật đầu, khi nào lại phải vấn an. Những điều căn bản nằm lòng mà tiểu thư hậu trạch nào cũng rành rõ, đối với Sở Cẩm Dao mà nói lại là quá khó khăn. Ban đầu Sở Cẩm Dao phải là Tứ tiểu thư mới phải. Trường Hưng Hầu Phủ chính thất Triệu phu nhân có hai nữ nhi. Nhưng vận mệnh của nàng cũng thật long đong, vừa ra đời đã gặp phải quân Mông Cổ đánh đuổi đến. Triệu phu nhân ở ngoài sinh nàng, trong lúc loạn lạc đã bế nhầm con người khác hồi phủ, đặt tên là Sở Cẩm Diệu. Mấy ngày trước tìm được Sở Cẩm Dao, còn Sở Cẩm Diệu đã ở trong phủ hơn mười ba năm. Mẫu thân, vú già, thậm chí tổ mẫu Sở gia cũng có tình cảm sâu nặng với nàng ta, không đành lòng để đứa con gái mình nuôi mười ba năm trở về gia đình nhà nông. Vì vậy cả hai tiểu thư đều ở lại phủ. Sở Cẩm Diệu tiếp tục làm Tứ tiểu thư. Sở Cẩm Dao liền theo thứ tự xếp sau Sở Cẩm Diệu, trở thành Ngũ tiểu thư. Sở Cẩm Dao là được hộ nông kia nuôi lớn, mấy lễ nghi chốn hầu môn này thật không hiểu đầu đuôi ra sao cả. Nàng sợ người khác chê cười, đều là phải vụng về học cách người khác lễ nghi nói chuyện, sau đó tự mình bắt chước theo. Cứ như vậy, trong tình huống mò mẫm phạm phải rất nhiều sai lầm. Giống như lần vấn an này vậy. Thu Diệp nhận Sở Cẩm Dao đại lễ thì đáp lại nàng, rồi nghênh đón nàng vào bên trong. Rèm lông chồn nặng nề vừa thả xuống, cách đi một lớp gió lạnh ngoài hiên, chính đường bên trong nhiệt độ mới ấm áp lên một chút. Không còn từng đợt hơi lạnh phả vào nữa. Thu Diệp thở dài một hơi, mới tiếp lời. “Hôm nay gió lớn quá, nếu như mở rèm lâu chúng ta chịu lạnh thì không sao cả, nhưng để phu nhân cảm lạnh mới là chuyện lớn” Sở Cẩm Dao không ngờ tới, vội vàng nói. “Ta không cố ý, thật không ngờ đến…” “Ngũ tiểu thư không cần nói vậy đâu, người là chủ tử, ngàn vạn sai cũng là chúng nô tỳ phục vụ không tốt thôi” Đoạn nói, sắc mặt Thu Diệp trở nên nghiêm túc. Đảo mắt nhìn về phía hai nha hoàn đi theo phía sau Sở Cẩm Dao. “Hai nha hoàn các ngươi, Ngũ tiểu thư mới trở về, hai người các ngươi cũng mới quay về hay sao? Còn sơ sẩy như vậy coi chừng da các ngươi!” Hai nha hoàn Đinh Hương và Sơn Trà sau lưng vội vã nhận lỗi, Thu Diệp mắng vài câu sắc mặt mới hòa hoãn lại. “Được rồi, biết sai sau này sửa đổi là được. Các ngươi hầu hạ cần chú ý nhiều hơn.” Sở Cẩm Dao nghe ra mới rõ ràng mình làm việc sơ ý, Thu Diệp mắng nàng không được nên mới cố tình đi mắng hai nha hoàn theo nàng đấy thôi. Sở Cẩm Dao trong lòng áy náy, khi không lại liên lụy người khác. Nếu như nàng làm tốt một chút, làm sao lại để người khác nghe mắng thay nàng? Thật ra, Sở Cẩm Dao nghĩ như vậy là do hoàn cảnh sống của nàng lúc trước. Trong nhà hầu môn, mấy vị tiểu thư chưa xuất giá ai mà không phải thiên kim ngọc diệp. Nếu như có một hai lần phạm sai lầm thì hình thức cấm túc chép phạt là hình thức cao nhất rồi. Tất cả các hình phạt đau đớn về thể xác đều là người dưới lãnh lấy. Ai bảo khi chủ tử nghĩ không ra, các người làm nô tỳ lại không nhắc nhở? Huống hồ Đinh Hương và Sơn Trà lần này cũng chẳng chịu hàm oan. Sở Cẩm Dao vừa được tìm thấy, nàng chẳng hiểu thế nào là lễ tiết vấn an. Đinh Hương cùng những người khác còn không hiểu hay sao? Phàm nếu trước khi ra cửa nhắc nhở một ít, cũng không thành cái dạng này. Nhưng mà Đinh Hương là người trầm tính, ít nói ít cười, không bao giờ nhiều lời một câu. Còn Sơn Trà lại có thói hấp tấp, không nghĩ nhiều, tất yếu cũng chẳng thay chủ tử nghĩ mấy chuyện này. Trong lòng Thu Diệp thở dài, nhưng có thể làm được cũng chỉ dừng ở chỉ điểm một hai, đã xem như có cảm động tiểu thư Hầu phủ lưu lạc vào nhà nông bần hàn, mới chịu nói mấy lời này. Nhiều hơn nữa, một chuyện Thu Diệp cũng chẳng buồn lưu tâm. Trong hào môn thế gia, mọi thứ bạc tình bạc nghĩa như thế đấy. Trương ma ma ở phòng chính ra ngoài, không vừa ý liền hỏi “Vừa rồi ai mở màn, phu nhân vừa tỉnh trên người còn có mồ hôi. Nếu làm phu nhân cảm lạnh các ngươi có gánh nổi không?” Thu Diệp cúi đầu nhận tội, Sở Cẩm Dao bị hù dọa, nhanh chóng nói “Không liên quan đến Thu Diệp, là ta lúc tiến vào sơ ý mở ra” Trương ma ma chưa từng thấy mấy vị tiểu thư cành vàng lá ngọc tự động nhận sai bao giờ, thường ngày mấy vị cô nương ai mà không để người bên cạnh nhận tội thay, sẽ không bao giờ tự động cúi đầu nhận lỗi sai của mình. Nghiêng đầu một cái là có người dưới chịu tội thay. Huống chi trong tình huống này Sở Cẩm Dao còn tự động nhận sai, Trương ma ma không thể phát tác được, cho dù bà là nha hoàn hồi môn của phu nhân đi nữa vẫn cứ là nô. Sao có thể nói chủ tử một câu không phải? Trương ma ma đành thay đổi sắc mặt, tươi cười đối đáp. “Thì ra là Ngũ tiểu thư đến, Ngũ tiểu thư đến thỉnh an thật sớm, phu nhân vẫn còn đang trang điểm chưa xong. Mời vào đi” Sở Cẩm Dao cảm ơn Trương ma ma, rồi nhẹ tay nhẹ chân đi đến phòng chính phía tây. Trương ma ma nghiêng người để Sở Cẩm Dao đi trước, sau đó mới nhanh nhẹn bước theo. Bà nhìn thấy động tác cố gắng nhẹ nhàng của Sở Cẩm Dao, trong lòng vậy mà phức tạp rối mù. Sở Cẩm Dao thật sự là đích nữ nhà này, là thiên chi kiều nữ bước ra từ trong bụng phu nhân, nào cần phải khách khí cùng cẩn thận như vậy? Nếu như là Tứ tiểu thư tới thì chắc hẳn nàng ta đã cao giọng nói chuyện, vừa nói vừa cười, lập tức chạy tới phòng chính rồi nhào vào trong ngực phu nhân. Đâu cần quan tâm phu nhân có đang trang điểm hay bối tóc gì đâu. Đổi thành thân sinh, lại như vậy mà cẩn thận. Trương ma ma âm thầm thở dài, ai có thể nghĩ được chuyện mà ngay cả trong kịch cũng chẳng dám viết đang phát sinh ở vọng tộc nhất đẳng Thái Nguyên – Trường Hưng Hầu Phủ đây? Kiến Hưng năm 19, cũng là tầm tháng mười năm ngoái. Trong viện phu nhân có bà tử nọ, uống rượu nói chuyện hồ đồ, bắt đầu khoác lác với mấy bà vú già trong phủ. Nói mình già đời, cái gì cũng biết, ngay cả chuyện Tứ tiểu thư không phải là thân sinh của phu nhân cũng biết. Mấy ma ma nghe xong nghĩ là bà tử đang nói khoác, Tứ tiểu thư là ai? Chính là nữ nhi của chính thất Triệu phu nhân. Ngày thường được bà cưng chiều trong lòng bàn tay, làm sao không phải là thân sinh? Nếu là ngày thường, mấy bà tử nói mộng thì người qua đường cũng nghe vui đó rồi cho qua. Nhưng mà người hầu đã trải qua chuyện đó, từng người từng người nghe được câu này xong thì bẩm báo Trường Hưng Hầu Gia. Trường Hưng Hầu Gia nghe xong thì phẫn nộ, tùy ý nói xấu sau lưng chủ tử đã là trọng tội, vậy mà mấy bà tử này còn thiêu dệt như vậy là có ý gì? Bà tử này liền sợ hãi, quỳ trên mặt đất đem hết mọi chuyện năm đó một chín một mười nói hết thảy ra. Trường Hưng Hầu vốn là không tin tưởng, nhưng mà nghe bà tử nói có đầu có đuôi thì lại chần chừ. Cuối cùng, vì để diệt trừ hậu họa về sau, phái người đi điều tra làm rõ chuyện năm xưa. Để cho nữ nhi của mình một công đạo. Kết quả vậy mà biết được, Tứ tiểu thư được sủng ái nhất Hầu phủ lại chẳng phải là nữ nhi của hắn. Năm đó khi Triệu phu nhân mang thai, là vào thời điểm quân Mông Cổ đánh tới phía nam, muốn đánh tới tận kinh đô. Phía Bắc suýt nữa thì thất thủ, Sơn Tây gặp nạn lớn hơn. Rất nhiều nơi đều là bị quân Mông giết người phóng hỏa, cướp sạch không còn một mống, Thái Nguyên cũng không ngoại lệ. Trường Hưng Hầu Phủ khi ấy là vọng tộc bậc nhất Thái Nguyên, cũng trở thành mục tiêu của quân man di kia. Lúc ấy Trường Hưng Hầu mang quân ra bên ngoài, nhất thời không chú ý được vẹn toàn bên trong, Hầu phủ còn mấy vị tiểu thư phu nhân chỉ có thể chạy về phía nam chạy trốn. Cũng may mà Trường Hưng Hầu nhanh chóng đem quân lấy lại Thái Nguyên, tứ tán gia quyến mới có thể hồi gia. Mà Hầu gia Triệu phu nhân bị động thai, trên đường chạy về phía nam cứ vậy mà sinh non. Trên đường chạy trốn mọi chuyện đều giản lược, tính mạng còn không giữ được đừng nói đến hoàn cảnh tốt đẹp. Triệu phu nhân chỉ có thể ngủ tạm nhà nông phụ, dùng trang sức châu báu làm thù lao, khó khăn mà sinh ra hài tử. Lúc ấy nhà kia nông hộ cũng vừa sinh hài tử, vì vậy mà ở trong nhà không chạy theo mấy thôn dân kia. Triệu phu nhân bình an sinh xong, nông phụ cho hài tử sữa thì mang theo hồi môn rời đi. Mấy ngày sau, đợi phu quân đến thì tốt rồi. Triệu phu nhân từ cõi chết trở về Hầu phủ, với nữ nhi đồng sinh cộng tử của mình càng ra sức sủng ái. Triệu phu nhân sinh được một nam hai nữ, theo vai vế mà xếp có Đại tiểu thư, Nhị công tử và Tứ tiểu thư. Trong khi chạy đi đại tiểu thư đã cùng tổ mẫu chạy đi, bên người chỉ có ma ma Trương và nữ nhi Tứ tiểu thư. Sau khi hồi phủ, Tứ tiểu thư được lấy tên Diệu, chữ lót là Cẩm, nhận hết sủng ái yêu thương trong nhà. Đối với người nữ nhi bên ngoài sinh ra, chịu đủ khổ cực, Trường Hưng Hầu cũng hết mực thương yêu. Vậy mà bây giờ đủ mọi dấu hiệu nói cho hắn biết. Sở Cẩm Diệu có khả năng không phải là nữ nhi của hắn! Hắn chân chính nữ nhi tại hỏa binh năm ấy, đã bị hộ nông gia kia vụng trộm đổi đi. Trường Hưng Hầu nghe xong tin này liền nổi giận, lập tức không ngừng tra xét mấy năm. Trường Hưng Hầu phẫn nộ, thẩm vấn người dưới mấy ngày cùng mấy bà tử không ngừng thì bà tử nhận tội. Vốn dĩ bà cũng là ma ma hồi môn của Trương phu nhân uống rượu nên nói lỡ lời. Trương ma ma năm đó cũng có nghi ngờ, nhưng loại chuyện này khó mà nói bậy, bà vẫn là chôn thật sâu dưới đáy lòng, về sau không ngờ bà tử này lại nói ra, không may để cho Trường Hưng Hầu nghe được. Trường Hưng Hầu không nói chẳng rành im hơi lặng tiếng mấy ngày, không kinh động Triệu phu nhân. Cũng không đả động gì cho Sở Lão phu nhân. Mà là âm thầm tìm mấy bà đỡ năm đó, chờ bà mụ đi rồi, quyết định một lát rồi cũng đón cốt nhục nữ nhi trở về. Huyết mạch của hắn không thể lưu lạc, cho dù là nữ nhi đi nữa. Trường Hưng Hầu thuận miệng nói một cái cớ, mới vừa hết năm đã rời phủ. Lúc ấy Triệu phu nhân còn oán trách hắn tháng giêng chưa qua đã muốn ra ngoài. Trường Hưng Hầu cũng không nói với Triệu phu nhân, một đường chạy về phía Nam, ở Sơn Tây trong một thôn nhỏ tìm được Sở Cẩm Dao. Lúc ấy Sở Cẩm Dao, gọi là Tô Dao. Tô Dao ngày đó dậy rất sớm, theo lệ thường ra ngoài kiếm củi đốt. Đến khi nàng cõng một gánh củi lớn trở về, quay đầu nhìn thấy đã thấy nam tử đứng cách đó không xa. Khí thế uy nghiêm, toàn thân quý khí, trầm mặc nhìn chằm chằm nàng. “Vị bá phụ này, ngài muốn tìm ai?” Trường Hưng Hầu không nói, bình tĩnh ngắm nhìn thật lâu, rồi ngẩng đầu nhìn trời cao nhẹ thở dài. Trước mắt này là một vị cô nương mười ba tuổi, bởi vì quanh năm làm nông. Cao hơn nhiều mấy cô nương trong Trường Hưng Hầu Phủ. Nhưng nàng thật gầy, làn da cũng đen đúa. Mặt hơi nhọn, nhìn thấy sức khỏe cũng không phải khỏe mạnh. Chỉ là đôi mắt kia thật xinh đẹp, đẹp đến nỗi người ta nghĩ nàng không nên xuất hiện tại làng này, mà là một mỹ nhân quốc sắc thiên hương, được nuôi dưỡng nơi thâm cung, nhận ngàn vạn sủng ái trăm người hầu hạ. Không sai, cô nương này có mắt, mũi giống muội muội Sở Châu của hắn như đúc. Mà Tứ tiểu thư Sở Cẩm Diệu, nhưng năm này càng lúc càng lớn chẳng có chỗ nào giống hắn. Trường Hưng Hầu chậm rãi lại gần, hỏi nhỏ. “Cháu tên là gì?” Tô Dao cảm thấy kì lạ, nhưng vẫn ngọt ngào mỉm cười trả lời. “Cháu tên là Tô Dao, Ngài không phải người ở đây phải không? Có phải ngài đi lạc đường không?” Trường Hưng Hầu không trả lời câu hỏi của Tô Dao, mà là hỏi ngược lại. “Dao? Đây không phải là danh tự mà người trong thôn có thể đặt lên?” “Bởi vì nương của cháu nói, lúc sinh ra có một đạo sĩ đưa cho con một miếng ngọc. Đặt tên cho con là dao, nhà con cũng vì vậy mà gọi tên” Trường Hưng Hầu nhìn ngọc bội của Tô Dao, đó là một khối ngọc sáng trong, bên trong có một sợi chỉ đỏ thô. Nhìn có vẻ như rất quý giá. Mà sợi chỉ đỏ kia cũng rất tinh diệu, tựa như máu nhỏ vào nước bị ngọc đông cứng lại. Trường Hưng Hầu liền nghĩ đến việc lấy máu nhận thân. Tô Dao, hay còn gọi là Sở Cẩm Dao năm đó sinh ra đúng dịp Thái Nguyên có một vị đạo sĩ du phương, nghe nói trên thân toàn bộ là châu báu. Nghe đâu còn mang một khối ngọc giá trị liên thành, có tác dụng cải tử hoàn sinh đến nhân gian tìm chủ nhân. Trường Hưng Hầu không nghe mấy lời đồn này, nhưng hắn nghĩ con mình cũng sắp sinh rồi, bất luận là nam hay nữ đều là chính thất… Vì vậy hắn muốn tìm cho con một mảnh ngọc tốt, để làm một khóa bảo mệnh cho hài tử sắp ra đời. Hắn tìm được vị đạo sĩ kia, đạo sĩ nhìn một chút liền nói. “Ngọc đúng là có duyên với con gái ngài, nhưng không thể đưa cho ngài” Trường Hưng Hầu nghe xong khịt mũi coi thường, phất tay bỏ đi. Hắn là hầu gia, tự mình đi tìm một đạo sĩ đã là cho người mặt mũi. Vậy mà đạo sĩ kia không biết điều nói năng bậy bạ. Cái gì gọi là ngọc hữu duyên với nữ nhi, nhưng không đưa cho phụ thân? Chưa nói đến lúc đó chưa biết Triệu phu nhân sinh nam hay nữ, đạo sĩ không đưa cho hắn thì làm sao đưa cho nữ nhi hắn cơ chứ? Còn không phải nhân cơ hội này cố tình nâng giá hay sao? Về sau, vì quân Mông Cổ đánh tới rồi. Trường Hưng Hầu lãnh binh đối địch, cũng không để chuyện này trong lòng nữa. Mười ba năm qua đi, Trường Hưng Hầu đứng trước mặt Sở Cẩm Dao, vậy mà nghĩ đến đoạn chuyện xưa này. “Bá Bá ơi, nên hoàn hồn rồi” Sở Cẩm Dao cười nói. “Ngài theo đường này về phía Bắc là có thể rời thôn. Cháu còn phải về chẻ củi nấu nước không thể đưa ngài đi được. Nếu không nương sẽ mắng cháu” Trường Hưng Hầu nhíu mày “Một tiểu cô nương như cháu còn phải chẻ củi gánh nước?” Trong Hầu Phủ đừng nói cô nương, cho dù hạ nhân cô nương cũng không đi làm mấy việc nặng này. Đại tiểu thư, Tứ tiểu thư đều là con của chính thất phu nhân, mới sinh ra đã có một bà vú, bốn người nhị đẳng nha hoàn hầu hạ. Bên người còn rất nhiều nha hoàn của trưởng bối tới hầu. Có thể nói là mỗi khắc đều không rời người. Tứ tiểu thư Sở Cẩm Diệu học nữ công gia chánh bị kim đâm vào ngón tay, người dưới đều bị một trận đòn roi. Còn phải kiếm đại phu chẩn đoán thuốc thang. Mà Sở Cẩm Dao là giữa mùa đông lạnh lẽo này đi kiếm củi đốt. Sau khi kiếm rồi còn phải chẻ củi nấu nước. Quét dọn nhà cửa… Sở Cẩm Dao mới là con ruột của hắn!!! Đại tiểu thư, Tứ tiểu thư sống trong hoàn cảnh như nào hắn đều biết rõ nên nghe thấy Sở Cẩm Dao nói vầy mới khó chịu. Đáng giận hơn, hộ nông gia này cố ý tráo nữ nhi. Để nữ nhi của họ có thể tới Hầu gia nhà cao cửa rộng, họ không đối xử với Sở Cẩm Dao tốt thì chớ, còn sai sử nàng làm việc! Trường Hưng Hầu không kiềm chế được, hắn đã có chủ ý. Trước hết mang cô nương này hồi phủ, giữ lại tên của nàng, theo nữ hài bối phận mà lấy lót Cẩm Dao. Còn Tô… cái họ này vẫn là giữ lại cho nữ nhi nông hộ đi. Sở Cẩm Dao cũng không biết Trường Hưng Hầu đang nghĩ gì, nàng còn đang chăm chú trả lời câu hỏi của Trường Hưng Hầu. “Vâng ạ, tỷ tỷ đã lập gia đình rồi. Trong nhà chỉ có một nữ hài, việc này tất nhiên là cháu đi làm. À… Nương sắp dậy rồi, phải trở về thôi” “Không cần về” Trường Hưng Hầu nói. “Con không phải họ Tô. Cùng ta trở về” Chuyện sau đó Sở Cẩm Dao rất mơ hồ. Từ trước đến giờ Tô phụ hở ra là mắng chửi vậy mà giờ núp không dám nói lời nào. Tô phụ bị chọc tức đều mắng Cẩm Dao, Tô mẫu the thé giọng khóc lóc kêu to, đệ đệ Tô Thịnh cũng cúp đuôi. Trưởng tỷ Tô Tuệ nghe được ngọn nguồn lại trầm mặc, lẳng lặng mà quan sát Sở Cẩm Dao. Sở Cẩm Dao nhìn thấy ánh mắt như vậy cảm thấy rất sợ hãi, nàng không nói được lời nào đã bị mang đi rồi. Ngồi trong xe ngựa hoa lệ, ngóc đầu ra nhìn nhà của mình. Phụ mẫu sống mười ba năm không ra tiễn nàng, chỉ có trưởng tỷ khóc chạy theo, nhét vào tay nàng một bao vải. Trong bao vải là hai bộ y phục váy bông, đây là y phục trong nhà khó tìm được. Sở Cẩm Dao biết, tỷ tỷ đưa cho nàng về nhà sẽ bị Tô phụ mắng chết. Nếu như ông tức giận thì nhà cũng không về được. Còn nhà chồng tỷ tỷ, không biết phải nói sao. Sở Cẩm Dao khóc một trận lớn, đến khi xuống xe mắt đỏ hết lên. Xe ngựa dừng lại ở mặt đất bằng phẳng, Sở Cẩm Dao ngẩng đầu, chỉ thấy Trường Hưng Hầu Phủ uy nghiêm mà quý phái Triệu phu nhân giờ mới biết, Trường Hưng Hầu gia xuất phủ làm chuyện gì. Sở Cẩm Dao cúi đầu đứng trước mặt Triệu phu nhân, vừa ngượng vừa sợ hãi. Trong nháy mắt tay chân thật không biết để đâu. Nhưng mà, mẫu thân ruột của nàng nhìn nàng từ trên xuống dưới một lần, liền ghét bỏ phất tay. “Mang nàng đi đi, trên mùi tanh tưởi, còn đen đúa như vậy” Sở Cẩm Dao cực kì ngượng ngùng, người trong thôn đâu có điều kiện tắm rửa. Đi đường lại gấp gáp, thật sự không thể rửa ráy cẩn thận. Đến khi Sở Cẩm Dao rửa mặt chải đầu, mặc một bộ quần áo sạch sẽ, vô cùng vui vẻ đi gặp mẫu thân của mình. Thì lại nghe được từ sau sa la mỏng manh truyền tới. “Phu nhân, ngài hình như không thích… Dao tiểu thư” “Nó thì tính là cái gì tiểu thư, tự nhiên xuất hiện ai biết được nó là ai? Hầu gia cũng thật là, nghe gió thành mưa. Không biết nhặt mèo chó ở đâu về, có khi là do người khác cố tình gài bẫy hắn.” “Phu nhân…” Trương ma ma thở dài. Trương ma ma không biết chuyện năm đó, nhưng bà một lần nhìn thấy Sở Cẩm Dao đã cảm thấy đây mới là đúng… Những chuyện này người ngoài nhìn thấy rõ ràng, nhưng mà Triệu phu nhân thật sự yêu thương Sở Cẩm Diệu mười ba năm, bỗng đâu có một người nữ nhi khác, thật sự khó lòng mà tiếp nhận. “Đuổi nàng đi, ta không muốn nhìn thấy nó. Ta không có nữ nhi như vậy, Diệu Nhi đâu? Gọi Diệu Nhi tới cho ta” Sở Cẩm Dao nghe này thì trên mặt toàn nước mắt, nàng cắn môi để mình không phát ra âm thanh nào, yên lặng rời đi. Chờ quay về phòng, Sở Cẩm Dao nhào vào chăn đệm khóc lớn. Ngọc bội từ nhỏ đến lớn đều mang trong người rơi ra, bên trong có một sợi chỉ thô bé nhỏ mỏng manh lặng lẽ biến mất một lúc. ← Mục lục Chương sau → Edit Niệm phu nhân Beta Cải Trắng Chương 39 Rạng rỡ xuất giá Thang Tín Nghĩa hơi cau mày. Thái tử nói thế là có ý gì? Trong lòng Thang Tín Nghĩa nổi bão, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ung dung. Một lát sau, lí trí của ông ta quay về, giúp ông ta tĩnh tâm suy nghĩ thấu đáo. Thân là thân tín cạnh thái tử, tất nhiên ông ta nắm rõ hành tung của thái tử trong lòng bàn tay. Năm ấy thái tử rời kinh, từ kinh đô đến thẳng Đại Đồng theo tuyến đường Bắc Sơn, chưa từng đến Thái Nguyên, sao có thể từng gặp tiểu thư nhà Trường Hưng hầu. Theo lý mà nói, thái tử chưa gặp tiểu thư Sở thị mới đúng. Câu kia của thái tử, quả thật không thể lý giải ngay trên mặt chữ… Tần Nghi thấy Thang Tín Nghĩa cúi đầu, không biết đang suy đoán cái gì mà không ngẩng đầu nhìn mình nhưng hắn lười giải thích, chìa tay ra lệnh “Đưa ta.” Thang Tín Nghĩa không hỏi bất cứ câu nào, dâng thiệp mời của Trường Hưng Hầu cho thái tử. Tần Nghi xé mạnh phong thư. Thiệp mời đỏ thẫm trong lòng bàn tay càng làm nổi bật bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của hắn. Không hiểu sao Tần Nghi lại thấy thiệp mời này vừa tục vừa đau mắt. Hắn lạnh lùng soi xét tấm thiệp, tròng mắt đen nhánh dần chuyển tầm nhìn xuống dưới, đọc tên được viết trên thiệp. “Hạnh thừa băng ngữ, hỉ kết lương duyên”1… se duyên tiểu nữ Sở thị và trưởng tử Triệu gia… 1Một câu nói hay được ghi trên thiệp cưới như một lời chúc phúc dành cho cặp đôi được se duyên. Tiểu nữ Sở thị? Ấn đường Tần Nghi nhăn lại. Đích nữ nhà Trường Hưng Hầu chẳng phải là Sở Cẩm Dao hay sao? Hắn nhớ Sở Cẩm Dao không có muội muội ruột… Từ từ, hình như nàng có tỷ tỷ. Tần Nghi thoáng ngẩn người, sau đó nhìn lại tên trên thiệp, nghiền ngẫm tên đằng nam một hồi. Nét mặt Thang Tín Nghĩa vô cảm nhưng ánh mắt luôn dõi theo Tần Nghi. Đầu tiên, ông ta thấy thái tử hờ hững nhìn thiệp mời, sau đó lật lại chăm chăm nhìn tên trên thiệp mời. Cuối cùng, hắn giơ tay, bất lực nhéo nhéo phần giữa hai hàng lông mày. Thang Tín Nghĩa cuối cùng cũng tìm được thời điểm nói “Điện hạ, ngài xem…” “Bỏ đi, ta và Trường Hưng Hầu phủ không hay lui tới. Nhà họ có chuyện vui, ta không nhất thiết tới.” “Đúng ạ.” Thang Tín Nghĩa vốn phải lui xuống, nhưng ông ta lại đứng tại chỗ, thuận miệng hỏi “Điện hạ, vậy vừa rồi ý ngài là…?” Tần Nghi ngẩng đầu, con ngươi xinh đẹp tựa lưu ly liếc Thang Tín Nghĩa “Ngươi đang tra hỏi ta?” “Nô tài không dám.” Thang Tín Nghĩa cung kính cúi đầu lui ra. “Nô tài đi truyền chỉ, nô tài cáo lui trước.” Thang Tín Nghĩa đi được nửa đường bỗng nghe thấy “Đứng lại.” “Điện hạ có gì phân phó?” “Tang ma cưới gả dù sao cũng là việc lớn đời người, ngươi đến kho chuẩn bị chút lễ vật rồi nhờ người mang sang đi.” Thang Tín Nghĩa ngẩn ra, khóe môi giật giật, rất muốn hỏi vì sao nhưng cuối cùng vẫn không dám hỏi thái tử lần hai, cúi đầu, buồn bực đáp “Vâng.” Tần Nghi chuyển tầm mắt sang chồng công việc cần xử lý, nhướn mày, hỏi “Sao vẫn còn ở đây?” “Điện hạ, ngài trọng thương mới tỉnh, thống soái muốn ngài di giá đến Thái Nguyên tĩnh dưỡng mấy ngày. Tri phủ Thái Nguyên đã sắp xếp thỏa đáng rồi. Điện hạ, biên quan khắc nghiệt, đao kiếm không có mắt, ngài cứ ở chỗ này không phải kế lâu dài. Hiện sức khỏe ngài chưa ổn định, chi bằng đến Thái Nguyên tránh tai họa một thời gian?” Tần Nghi nghe xong, nhếch môi cười “Dù thế ta cũng là thái tử. Nếu ta tránh đi, tai họa ập tới, biên quan ai đứng ra đánh giặc đây? Chi bằng dứt khoát giải tán, đường ai nấy đi cho xong.” “Nô tài không dám.” Thang Tín Nghĩa vội vàng khom lưng thỉnh tội. Tần Nghi suy nghĩ một hồi, mở miệng “Đứng lên đi, ta không muốn truy cứu ai là người nhờ ngươi truyền tin. Nhưng Thang Tín Nghĩa, ngươi nên nhớ, cô là thái tử.” Thiên tử thủ biên cương, quân vương chết vì xã tắc. Nếu hắn đã đến biên cương ngăn địch, tuyệt sẽ không lùi về sau một bước. Hắn không phải người hèn nhát, không cốt khí tránh trong thành, trơ mắt nhìn những chiến sĩ nơi tiền tuyến vào sinh ta tử. Ở trong thành ăn chơi sa đọa ư? Phụ hoàng làm được, Tần Nghi hắn không làm nổi. Tần Nghi đột nhiên nhấn mạnh thân phận thái tử làm trán Thang Tín Nghĩa đổ mồ hôi lạnh. Ông ta biết mình khuyên thái tử không thành, không dám nhắc lại, vội vàng cúi đầu lui ra. Thang Tín Nghĩa đi rồi, trong phòng khôi phục vẻ yên ắng. Tần Nghi ngồi im không nhúc nhích, không cầm bút phê duyệt tiếp việc đang dang dở. Tần Nghi biết, những lời hôm nay Thang Tín Nghĩa nói là do thống soái Đại Đồng và tri phủ Thái Nguyên nhờ cậy. Họ nhờ ông ta thăm dò suy nghĩ của hắn. Sở Cẩm Dao ở Thái Nguyên. Tần Nghi vẫn nhớ như in khung cảnh lúc mình rời đi, vào tích tắc cuối cùng, hắn trông thấy bản gỗ nặng đổ ập xuống tay Sở Cẩm Dao. Tần Nghi rất muốn biết lọ cao mình đưa qua, cô ngốc nọ có thấy không và vết thương trên tay nàng đã ổn chưa. Nhưng hắn là thái tử. Chỉ cần hắn còn sống, quân Tác-ta không lùi, hắn không thể rời xa biên cương dù chỉ một bước. Tần Nghi kiềm nén chút do dự le lói dưới đáy lòng. Hắn không thể đến Thái Nguyên. Hắn phải ở Đại Đồng thủ vững biên cương. Chỉ có như vậy, con dân của hắn và Sở Cẩm Dao, mới có thể sống cuộc sống bình yên thảnh thơi. Hơn nữa, thuốc đưa sang hắn đã để lộ liễu lắm rồi. Nếu Sở Cẩm Dao vẫn không nhìn thấy, vậy… nàng có mắt như mù, đau chết cũng đáng lắm. Tần Nghi cầm bút lên, không ngờ lại vô thức viết ra dòng “có mắt như mù” ba lần liền, bất đắc dĩ phải buông bút. Thôi, hắn chẳng trông cậy gì vào một cô ngốc như nàng. Vẫn nên gọi Ngụy Ngũ vào, lệnh ông ta tìm ngày đến Thái Nguyên, cải trang xong mượn cớ đưa sổ kết toán tới Trường Hưng Hầu phủ xem thử tay của Sở Cẩm Dao đã đỡ hơn chưa. Tần Nghi nhớ, tỷ tỷ Sở Cẩm Dao đối xử với nàng không tệ, vậy hắn sẽ cho đối phương thể diện. Trường Hưng Hầu phủ gửi thiệp mời, tuy hắn không đích thân đến, nhưng có đưa lễ là được rồi. Tần Nghi biết Sở Cẩm Dao vô cùng thích Vân cẩm. Lần trước đến cửa hàng trang sức, trông nàng có vẻ cũng rất thích đồ ở đó. Mà đấy cũng chẳng phải chuyện lớn gì. Nếu nàng thích, vậy thỏa mãn nàng là được. Lần này hắn đi, chỉ sợ không bao giờ gặp được nàng nữa. Mấy chuyện nhỏ nhặt đó, hắn có thể quan tâm bao nhiêu hay bấy nhiêu. * Đại tiểu thư Trường Hưng Hầu phủ xuất giá cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ và việc chuẩn bị đã được làm dần từ một năm trước. Nhưng khi chỉ còn cách lễ thành hôn một tháng, trong phủ bỗng dưng bận rộn hơn, dường như chuẩn bị sao cũng không kịp. Mấy hôm trước, thân tín của thái tử đến Thái Nguyên, từ chối lời mời của Hoài Lăng Vương phủ. Chẳng dễ gì tin đồn mới lắng xuống, Trường Hưng Hầu phủ lại tất bật hôn sự của Sở Cẩm Nhàn, nên không có hơi sức đâu đáp lại chuyện nọ. Tháng Năm, tháng Sáu trôi qua trong sự bận bịu không ngừng. Thẳng đến mùng 10 tháng Tám, ngày Sở Cẩm Nhàn xuất giá, Trường Hưng Hầu phủ mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Ngày lại mặt, Sở Cẩm Dao mặc áo váy sắc hồng, ngóng trông Sở Cẩm Nhàn và biểu ca Triệu gia đến. Sở Cẩm Nhàn xuất giá cực kỳ có thể diện. Thập lí hồng trang2, huynh đệ đỡ kiệu. Đã thế, thái tử còn gửi quà mừng tới. Tuy nó rất quy củ, nhìn là biết do cung nhân chuẩn bị, nhưng nhìn khắp Thái Nguyên này, có nữ tử nhà nào may mắn nhận được quà mừng từ thái tử đâu? Hơn nữa, thái tử trăm công ngàn việc, sao có thể để ý tới hôn lễ của một cô nương chứ? Vì vậy rất nhiều người đều nghĩ đến bậc phụ mẫu của nàng. 2Thập lý hồng trang Là một tập tục thời xưa, ý chỉ ngày con gái về nhà chồng. Mọi người thường dùng câu “ruộng đất ngàn mẫu, thập lý hồng trang” để miêu tả của hồi môn phong phú. Có lẽ, đây là thế hệ cuối cùng của Trường Hưng Hầu phủ. Bởi vậy, địa vị của Sở Cẩm Nhàn ở nhà chồng cao thêm mấy bậc. Các phu nhân khi nhìn thấy mấy vị tiểu thư chưa hứa hôn và Sở Cẩm Dao đều tranh nhau chen lên tán thưởng. Sở gia nhờ mối hôn sự này mà ai nấy đều mỉm cười, đến bước đi cũng nhẹ bẫng tựa lông hồng. Sở Cẩm Nhàn đi rồi, Trường Hưng Hầu phủ chậm rãi trở lại nhịp sống cũ. Cuối cùng Sở Cẩm Dao cũng có thời gian giải quyết chuyện của bản thân. Ví dụ như, hẹn gặp quản lý cửa hàng dưới trướng mình. Người tới tên Ngụy Lương, tuổi tác không lớn lắm, làn da trắng nõn, lúc nào cũng mỉm cười. Khi y cười còn lộ má lúm đồng tiền. Y chắp tay chào hỏi Sở Cẩm Dao, giọng rất ngọt “Tại hạ Ngụy Lương, bái kiến Ngũ tiểu thư.” Sở Cẩm Dao ngồi cách lớp bình phong đáp “Ngụy chưởng quầy không cần đa lễ.” Ngụy Lương “vâng” một tiếng, chậm rãi đứng thẳng người. Sở Cẩm Dao hỏi“Nom vẻ ngoài chưởng quầy có vẻ còn khá trẻ, ta đoán ngươi cũng không lớn tuổi lắm. Trẻ như vậy đã trở thành chưởng quầy rồi sao?” “Người quản lý việc buôn bán của cửa hàng là cha ta. Hôm nay người phải đi kiểm hàng nên không thể đến gặp tiểu thư, ta đi thay một chuyến. Tuy ta không hiểu biết bằng ông ấy, nhưng ngày thường cũng hay chạy làm mấy việc lặt vặt, việc trong cửa hàng am hiểu đôi chút. Tiểu thư muốn hỏi gì, cứ hỏi ta là được.” Sở Cẩm Dao gật đầu, thì ra là nhi tử của chưởng quầy, bảo sao tuổi còn trẻ vậy. Nàng tiếp tục nói “Nào dám nào dám. Không giấu gì Ngụy tiểu chưởng quầy, cửa hàng bỗng dưng có được này, tới giờ ta vẫn chưa biết nó nằm ở đâu. Vậy nên ta càng không thể tham gia vào việc buôn bán của cửa hàng. Khoảng thời gian trước, vì chuyện của Thang công công, người trong nhà cũng cho ta vài lời khuyên. Sau một hồi suy nghĩ, ta vẫn cảm thấy mình mặt dày hưởng không như vậy không ổn lắm. Sổ sách hai tháng trước bên ngươi mang đến ta chưa xem, hay là Ngụy tiểu chưởng quầy mang về nhé? Từ nay về sau, hãy xem như khế ước này không tồn tại. Các ngươi cứ làm chuyện của mình, đừng quan tâm ta. Nếu có người hỏi đến, các ngươi cứ lấy danh nghĩa của ta.” “Như vậy sao được?” Ngụy Lương hoảng hốt. Dám bằng mặt không bằng lòng, nhà họ chán sống rồi chắc? Đối với mệnh lệnh của chủ tử, cho dù là gì đi nữa, Ngụy Ngũ và Ngụy Lương đều không dám làm sai. Thủ hạ của Ngụy Ngũ có rất nhiều cửa hàng lớn nhỏ, Vân Chức chỉ là một cửa hàng vải dệt nhỏ bé trong số đó, bọn họ chẳng để mắt đến chỗ bạc nhỏ này. Giờ mới chỉ chia chút tiền lãi nho nhỏ cho một khuê tú mà thôi, việc này còn làm không xong thì mới đúng là tai họa ngập đầu! Ngụy Lương vội vàng đáp “Tiểu thư, người nói vậy hẳn là chưa hiểu lắm quan hệ giữa hoàng thất và cửa hàng vải chúng ta rồi. Vân Chức của chúng ta tuy có danh hoàng thương, nhưng bình thường không tiếp xúc nhiều với người trong cung, chỉ cần lễ tết dâng lên trên chút sản vật là xong. Đầu năm nay, người đi con đường hoàng thương càng lúc càng nhiều. Hoàng thương giờ phát triển khá mạnh mẽ. Hiệu buôn chúng ta thật ra không kinh doanh tốt lắm đâu. Chúng ta nổi danh đấy, nhưng mỗi năm phải cống một phần lợi nhuận, lại không thể để người khác chú ý. Trừ chuyện này ra, còn phải cố gắng giữ ân tình với người trên. Cửa hàng lúc nào cũng trong tình trạng căng như dây đàn.” Sở Cẩm Dao hơi bất ngờ cơ mà vẫn hiểu được vấn đề. Nay, thánh thượng chỉ thích hưởng lạc, sủng hạnh cận thần, không quan tâm triều chính. Vì vậy chỉ cần dùng mấy lời hoa mỹ dỗ dành cho “mặt rồng” vui vẻ là chức quan đã dâng đến tận miệng. Áo Phi Ngư3, mũ Tịnh Trung vốn vật thể hiện cấp bậc và vinh quang của người làm quan, ấy vậy mà nay nó lại được ban bừa bãi. Chốn quan trường còn thế, dân gian sao tốt lên được. Nếu muốn tốt, thương nhân chỉ có thể đưa lễ cho thái giám nhiều hơn, để họ nói vài lời hay trước mặt hoàng đế. Hoàng đế vui vẻ thì sẽ thưởng một tiếng “hoàng thương” tới. Ngay Tề chưởng quầy cũng đi theo con đường đó đấy thôi. 3Đây là một bộ trang phục dưới thời nhà Minh Trung Quốc. Ở thời này, áo Phi Ngư thường được Cẩm Y Vệ mặc. Tuy nhiên, áo Phi Ngư cũng chỉ là cái tên, trang phục có hoa văn na ná ảnh dưới đây đều được gọi như vậy Ảnh Hiện giờ hoàng thương là con đường cực tốt để phát triển, nhưng không thể so với ngày trước. Rất nhiều thương hiệu lâu đời khinh thường những hoàng thương mới nổi, không ưa nổi mấy hiệu được cấp danh hoàng thương nhờ tặng lễ. Nhưng có thái giám bảo vệ, tri châu tri phủ cũng khó bề giải quyết. Đến quan quản thuế cũng không dám động đến sủng hầu của hoàng đế, thuế mười phần thì thu tượng trưng một phần rồi cho qua cửa. Cứ như vậy, cái xấu át cái tốt, các thương hiệu lâu đời đuối dần, không đạt được thành tựu nào nữa. Chuyện Ngụy Lương nói quả thật có nguy cơ xảy ra, Sở Cẩm Dao hơi hơi tin. Sở Cẩm Dao hỏi thử “Vậy bây giờ Vân Chức…?” “Haiz, phụ thân ta có vài mối quan hệ giữ được từ thời trẻ, nay có cố nhân chiếu cố mới khiến cửa hàng có đồng ra đồng vào. Chỉ là giờ cống bạc lên trên, còn tính cả phí hàng, lợi nhuận dư ra chẳng nhiều nhặn gì. Hiện giờ chúng ta chỉ có thể ăn được năm phần vốn ban đầu, e là không mấy năm nữa cửa hàng nhà ta sẽ bị ép sập mất. Phụ thân thấy vậy âu sầu nhưng lại nghe được chuyện của Thang công công, nên người thương lượng với người làm trong cửa hàng, đồng ý cho tiểu thư thêm vào. Nếu nhà ta đi cầu cạnh công công nào đó trong cung thì đúng là rơi vào động không đáy, chẳng biết phải tốn bao nhiêu tiền, không biết có hiệu quả hay không, thà bắt tay với tiểu thư còn hơn. Thái Nguyên là địa bàn của Trường Hưng Hầu phủ, có danh nghĩa của tiểu thư, chúng ta ra ngoài còn có chút tự tin.” Nghe có vẻ rất có đạo lý. Sở Cẩm Dao ngừng một chút mới hỏi “Nói cách khác, khế ước này là các người tự nguyện?” “Vâng.” “Nếu muốn tìm người bảo vệ, tại sao các ngươi không theo cha ta? Ghi tên cửa hàng dưới trướng của người, không phải lợi hơn khuê tú nhỏ nhoi gấp mấy lần sao?” “Ai da… tiểu thư, vậy là người không biết rồi.” Ngụy Lương nói, “Kể từ khi khai triều đã có lệnh nghiêm cấm quan thương cấu kết, cho dù là hiện giờ cũng không có quan nào dám công khai trắng trợn buôn bán đâu. Mấy cửa hàng như này, toàn là phải ghi dưới danh thê tử hoặc mẫu thân. Chúng ta dám rầm rộ viết tên Trường Hưng Hầu, kia không phải là trợ giúp, là liên lụy đó!” Sở Cẩm Dao dần bị thuyết phục, “Thật thế sao?” Ngụy Lương thầm nghĩ, vị tiểu thư lòng cảnh giác cao thật đấy. Đổi lại là một tiểu cô nương khác, hẳn sẽ vui vẻ nhận tiền, nào có ai đi tìm hiểu sâu xa như nàng. Ngụy Lương thấy Sở Cẩm Dao buông lỏng cảnh giác, đáp nhanh“Thật đến không thể thật hơn!” Thật ra, lời Ngụy Lương nói cũng không phải nói dối. Bây giờ buôn bán phải cẩn thận, nhiều nhãn hiệu lâu đời bị quan phủ hoạn quan đè ép không thở nổi. Ngụy Ngũ buôn bán lớn như vậy, đáng lí sẽ bị hoạn quan theo dõi, rồi xẻo mất một miếng thịt. Nhưng Ngụy Ngũ đã có sự chuẩn bị, không hề bị ai moi móc tiền của. Dù sao đấy cũng là sản nghiệp Ngụy Ngũ chuẩn bị cho thái tử. Nhưng những chuyện đó, tiểu thư trẻ này không nên biết. Ngụy Lương nửa thật nửa giả, mãi mới lừa được Sở Cẩm Dao, chủ động dâng sổ sách lên, “Ngũ tiểu thư, đây là sổ sách tháng này, người xem qua đi.” Hai tháng trước Ngụy Ngũ cũng cho người mang sổ sách đến, nhưng lúc đấy cả nhà bận rộn hôn sự của Sở Cẩm Nhàn, Sở Cẩm Dao không có thời gian xem. Nàng lúc ấy chưa muốn dính dáng nhiều chuyện trong cung, nên cửa hàng phức tạp như vậy tốt nhất là ít qua lại. Nhưng bây giờ, Vân Chức và nàng đã trở thành quan hệ lợi dụng lẫn nhau, Sở Cẩm Dao khá yên tâm. Đối phương có việc cầu thì tốt, nếu đối phương không có chuyện cầu mà cứ đưa tiền thì… Sở Cẩm Dao thật không dám nhận. Sau khi hỏi đối phương cặn kẽ, Sở Cẩm Dao mới có tâm trạng đọc sổ sách. Tuy rằng không hiểu gì, nhưng giờ mình cũng có một phần trách nhiệm nên nàng xem rất chăm chú. Ngụy Lương đứng gian ngoài, nhìn xuyên qua bình phong mờ mờ ảo ảo, đợi Sở Cẩm Dao lật xem hết mới nói “Sở tiểu thư, mỗi tháng tú trang sẽ đưa sổ sách và bạc đến một lần. Hai tháng trước, không gặp tiểu thư nên không dám đưa bạc. Hôm nay ta gộp lại đưa luôn một lần. Tí tiểu thư về phủ mà mang theo bạc trông có vẻ qua rêu rao, phụ thân ta nói vậy không an toàn nên tự động đổi thành ngân phiếu, tiểu thư xem…” “Ngụy chưởng quầy suy nghĩ thật chu toàn.” Sở Cẩm Dao là tiểu thư chưa xuất giá, cho dù Triều Vân viện đã thay máu, nhưng trong mắt nhiều người, nàng vẫn không nên ra cửa quá nhiều. Đưa bạc vào, làm sao che giấu được? Nếu đưa ngân phiếu thì bí mật hơn nhiều, chỉ cần nàng không nói, Ngụy Lương không nói, ai biết chuyện thật ra sao? Sở Cẩm Dao trả lời “Vậy làm phiền Ngụy tiểu chưởng quầy về sau đổi bạc thành ngân phiếu giúp ta.” Ngụy Lương vâng dạ, cung kính dâng một cái hộp cho nàng bằng hai tay. Nha hoàn rời bình phong, kiểm tra qua rồi mới đưa cho Sở Cẩm Dao. Nàng mở ra nhìn thoáng, nhướng mày, “Nhiều vậy sao?” “Đúng vậy, đây là tổng tiền hoa hồng bốn tháng. Cha ta bảo ta gộp hết vào rồi đưa cho tiểu thư.” Sở Cẩm Dao day mi tâm, khó khăn lắm mới bình tĩnh được. Nàng lướt nhìn thôi đã thấy có mấy tờ ngân phiếu ngàn lượng, phía dưới còn rất nhiều tờ trăm lượng, năm mươi lượng. Mười lượng bạc là số tiền đủ cho một gia đình bình thường chi tiêu nửa năm. Mà đây là ở trong thành, nông hộ rất ít. Sở Cẩm Dao vốn cảm thấy hai lượng bạc hàng tháng đã là nhiều, bây giờ không làm gì cả, người của Ngụy gia lại tặng không cho nàng hơn sáu ngàn ngân phiếu. Dù có là của hồi môn của Sở Cẩm Nhàn cũng chỉ áng chừng bằng này tiền. Mà trong đó đã bao gồm cả giường, bàn trang điểm các loại linh tinh, còn Sở Cẩm Dao cầm là bạc thật. Sau những bất ngờ liên tiếp ập tới, Sở Cẩm Dao chậm rãi lấy lại bình tĩnh. Nàng nhớ lúc trước, khi mình cầm ba mươi lượng bạc ròng về, Tần Nghi khinh thường nói “Ta cảm thấy ba mươi lượng bạc này chẳng phải tiền.” Bên ngoài đẹp trai bên trong tiền nhiều = gả!!! Sở Cẩm Dao đóng hộp, nói “Ngụy tiểu chưởng quầy, các ngươi thật sự muốn đề tên cửa hàng dưới trướng ta?” Ngụy Lương đáp không chút do dự “Vâng!” Sở Cẩm Dao nhìn hộp gỗ trong tay, bỗng chốc tay nóng ran. Nàng thở dài, đáp “Được rồi, ta nhận vậy.” Ngụy Lương thấy Sở Cẩm Dao đồng ý nhận đồ, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, có thể về báo cáo kết quả công tác được rồi. Ngụy Lương đứng trong góc khuất không ai thấy, lặng lẽ lau mồ hôi. Nhưng mà Ngụy Lương vừa hạ tay, đã nghe Sở Cẩm Dao gọi “Ngụy tiểu chưởng quầy?” Ngụy Lương đáp nhanh “Tiểu nhân đây.” Ngụy Lương cho là bà cố nội tiểu thư hầu môn này lại có nghi vấn gì, nhưng kỳ quái là nàng chỉ hỏi hoạt động thường ngày của tiệm. Ngụy Lương trả lời xong, Sở Cẩm Dao ngẫm nghĩ gật đầu, “Ta hiểu rồi. Ngụy tiểu chưởng quầy, nếu tú trang có nơi dệt vải và nguồn vải, sao không thuận đường làm trang phục luôn? Dùng vải dệt làm thành trang phục, không phải sẽ lợi hơn buôn vải sao?” Thì ra là chuyện này à? Ngụy Lương thở phào, “Chuyện này chúng ta cũng nghĩ đến rồi. Cơ mà tú trang lấy mặt hàng là vải vóc để lập nghiệp, trong tiệm không ai tinh thông việc bán buôn trang phục. Huống hồ nếu làm trang phục, không chỉ so vải tốt, còn phải đa dạng nữa. Trong tiệm thật sự không có người, nên chúng ta đành thôi.” “Không có ai…” Sở Cẩm Dao suy nghĩ rất nhanh, vội nói. “Ta biết một người, nàng làm việc nhanh nhẹn, tay nghề tốt. Tài thêu thùa của ta đều do nàng dạy cả. Ngụy tiểu chưởng quầy có thể mời nàng đến, để nàng làm một thời gian được không?” Ngụy Lương đồng ý luôn, “Có gì khó đâu, nếu tiểu thư muốn sắp xếp cho người vào làm cứ nói thẳng là được.” Đây thật sự chẳng phải chuyện lớn gì, huống hồ bên trên đã phân phó rồi, cho dù tiểu thư muốn gì cũng đáp ứng hết, chứ đừng nói tới việc chỉ thêm một người làm. Tú trang lớn như vậy, nuôi thêm một người có khó gì? Sở Cẩm Dao mỉm cười, “Vậy thì tốt! Đa tạ Ngụy tiểu chưởng quầy.” Dứt lời, Sở Cẩm Dao đứng dậy làm lễ vạn phúc với Ngụy Lương. Y suýt thì bị dọa chết khiếp, nhanh chóng tránh đi. “Tiểu thư, không được!” “Làm sao không được, lần này Ngụy chưởng quầy giúp ta việc lớn rồi.” “Không dám không dám.” Ngụy Lương cười cứng đơ, thỉnh Sở Cẩm Dao làm ơn ngồi xuống. “Tiểu thư mau ngồi đi, tiểu nhân không nhận nổi lễ của người.” Sở Cẩm Dao ngồi xuống, thấy Ngụy Lương còn hoảng, bật cười “Ngụy tiểu chưởng quầy hà tất phải thế? Chúng ta sau này là quan hệ hợp tác, sao có thể luôn giữ lễ tiết như vậy? Ngụy tiểu chưởng quầy, thật không dám giấu diếm, người ta giới thiệu cho ngươi là tỷ tỷ của ta. Trước đây ta lớn lên ở nông hộ, đầu năm nay mới được phụ thân nhận về. Ta không cách nào ra cửa, không dám tùy tiện tìm tỷ tỷ, không bằng ta viết một phong thư, ngươi đưa đến cho tỷ tỷ đi, nàng thấy sẽ hiểu. Nàng tử nhỏ đã làm việc, tay nghề rất tốt, nếu nàng được đến tiệm làm sẽ không mắc sai đâu.” Ngụy Lương đồng ý. Sở Cẩm Dao mong mỏi nhiều ngày, cuối cùng cũng có thể giải quyết chuyện của Tô Tuệ. Nàng nhanh chóng vào thư phòng viết một phong thư, song nghĩ Tô Tuệ không biết nhiều chữ, nên chỉ viết đơn giản nói rõ lí do, rồi đặt nó trong cái ống tre nhỏ, đưa cho Ngụy Lương “Ngụy tiểu chưởng quầy, làm phiền ngươi.” Ngụy Lương vội vàng nói không dám. Tô Tuệ đã lấy chồng, người đó là một tay đồ tể4 rất đô con. Sở Cẩm Dao không sợ người khác khinh thường tỷ tỷ. Bởi, cho dù tỷ tỷ không chịu, tỷ phu cũng nhất quyết đến xem. Sở Cẩm Dao không có người dưới để làm thay, không thể ra ngoài làm việc, bây giờ đành gửi gắm hy vọng vào Ngụy tiểu chưởng quầy. 4Đồ tể Cách gọi người chuyên giết mổ súc vật. Sở Cẩm Dao tiễn Ngụy Lương đi, sau đó đến gian phòng phía Tây, cất hộp ngân phiếu vào rương và khóa lại. Nàng thuận tay lấy ra vài cây vải, định đưa cho tỷ tỷ làm lễ gặp mặt. Chỉ là khi nàng ôm đồ ra ngoài, đột nhiên cảm thấy kì lạ. Sở Cẩm Dao phát hiện, gần đây nàng làm chuyện gì cũng thuận buồm xuôi gió, giống như chỉ cần nghĩ là có thể thực hiện. Đây là sao nhỉ? Không lẽ trên đời có nhiều sự trùng hợp như vậy? *** Trời dần vào thu, dư âm huyên náo từ việc Sở Cẩm Nhàn xuất giá dần phai mờ. Trường Hưng Hầu phủ trở lại nhịp sống thường ngày, sốc lại tinh thần lo toan việc khác. Sở Châu về nhà mẹ đẻ vào tháng Hai năm nay, nói muốn mời chất nữ*cháu gái đến vương phủ, kết quả sau đó vấp phải chuyện Thang công công, rồi đến lễ thành hôn của Sở Cẩm Nhàn. Giải quyết xong hết, đã sang tháng Chín. Hoài Lăng vương phi chính thức gửi thiếp mời đến Trường Hưng Hầu phủ, mời ba vị phu nhân và các tiểu thư đến vương phủ thưởng cúc. ← Chương trước Chương sau → Trường Hưng hầu phủ ngũ cô nương lúc sinh ra đời bị ôm sai, nông phụ nữ nhi trời xui đất khiến thành tiểu thư, mà chân chính hầu phủ thiên kim lại lưu lạc dân gian, qua mười ba năm thời gian khổ cực. Mười ba năm đó, Sở Cẩm Dao rốt cục trở lại cha mẹ ruột bên người, nhưng mà lúng túng là, mẫu thân chê nàng cử chỉ thô tục, một lòng sủng ái lúc đầu "Nữ nhi", liền liền tổ mẫu đều không bỏ được đau mười ba năm tôn nữ trở lại nông gia, thế là làm chủ để giả thiên kim lưu lại, tiếp tục làm hầu môn tiểu thư. Nhà cùng khổ lớn lên Sở Cẩm Dao cùng hầu phủ không hợp nhau, lại một lần bị đường muội chơi ngáng chân sau, Sở Cẩm Dao trong phòng rơi nước mắt, đột nhiên phát hiện, nàng ngọc bội biết nói chuyện. Nàng ngọc bội tính tình không tốt, nhưng là sẽ nghe nàng tố khổ, giúp nàng trạch đấu, chỉ đạo nàng ngược cặn bã. Thẳng đến có một ngày, Sở Cẩm Dao gặp được hung danh tại bên ngoài thái tử điện hạ. nói đến các ngươi khả năng không tin, ngọc bội của ta tinh dáng dấp cùng thái tử giống nhau như đúc 【 bởi vì có linh hồn xuất khiếu nguyên tố, cho nên tại huyền huyễn nhiều lần, trừ cái đó ra toàn văn không cái khác quỷ quái sửa chân nguyên tố, đem bài này đương một cái đơn thuần cổ ngôn cố sự nhìn là được rồi. Cảm tình lưu làm chủ, kịch bản vì cảm tình phát triển phục vụ, bài này nhật càng, cố định 18 điểm đổi mới, tiểu thiên sứ nhóm yên tâm nhảy hố ~ 】 Nội dung nhãn hiệu Linh dị thần tiên ma quái cung đình hầu tước xuyên qua thời không báo thù ngược cặn bã Lục soát chữ mấu chốt Nhân vật chính Sở Cẩm Dao, Tần Nghi ┃ vai phụ Trường Hưng hầu phủ ┃ cái khác Không

ngọc bội thái tử gia